<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552</id><updated>2012-02-10T10:38:25.502+07:00</updated><category term='Biểu tượng'/><category term='Tư duy nhiệm kỳ'/><category term='Tôn Trung Sơn'/><category term='Mao Trạch Đông'/><category term='quê hương'/><category term='blogger'/><category term='Miền trung'/><category term='Wikileak'/><category term='Hoàng sa'/><category term='tự do'/><category term='Trung Hoa'/><category term='Julian Assange'/><title type='text'>Quang Đông</title><subtitle type='html'></subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><link rel='next' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default?start-index=101&amp;max-results=100'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>181</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-6822879456779742646</id><published>2012-01-30T18:07:00.000+07:00</published><updated>2012-01-30T18:07:31.574+07:00</updated><title type='text'>Đóng hay Mở?</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-EjrfgPGtFus/TyZ4swAKtmI/AAAAAAAABHw/CRRLaLKfTZA/s1600/IMG_0075.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://1.bp.blogspot.com/-EjrfgPGtFus/TyZ4swAKtmI/AAAAAAAABHw/CRRLaLKfTZA/s320/IMG_0075.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;b&gt;Nước Nhật đã từng đóng kín cửa như Bắc Hàn,Miến Điện trong hơn 200 năm và chỉ khi chiến hạm Mỹ của Đô đốc Perry mang thư của Tổng thống Mỹ yêu cầu Nhật cho tàu bè Mỹ vào hải cảng.Một năm sau,tất cả yêu cầu của Mỹ được người Nhật chấp nhận và hiệp ước Nhật Mỹ được ký kết.Khi mở cửa thì người Nhật lo sợ hơn là vui mừng.Nhờ đó chế độ Tướng quân tan rã,Thiên Hoàng Minh Trị&amp;nbsp; lên ngôi 1868 đã tiến hành cải cách dù tuổi còn rất trẻ.Các Samurai trở thành thường dân.Các lãnh chúa phải chỉ còn giữ&amp;nbsp; được 1/10 lãnh địa và lợi tức so với trước đây.Sau đó,nước Nhật vươn lên thành quốc gia hiện đại đầy kỳ diệu và tham vọng.Bài học:Mở cửa bao giờ cũng có nhiều cơ hội để thành công nếu biết can đảm nắm lấy.Miến Điện đã chọn con đường này!&lt;/b&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-6822879456779742646?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/6822879456779742646/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=6822879456779742646&amp;isPopup=true' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/6822879456779742646'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/6822879456779742646'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2012/01/ong-hay-mo.html' title='Đóng hay Mở?'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-EjrfgPGtFus/TyZ4swAKtmI/AAAAAAAABHw/CRRLaLKfTZA/s72-c/IMG_0075.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-5319901962322683148</id><published>2012-01-19T17:08:00.001+07:00</published><updated>2012-01-19T20:20:21.530+07:00</updated><title type='text'>Viết tiếp về Hội An.</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Hội An sẽ đi về đâu?&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&amp;nbsp;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-1RfYfIra03c/TxfpzcgK0rI/AAAAAAAABHg/cozMhj-Um4Y/s1600/IMG_0038.JPG" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="300" src="http://4.bp.blogspot.com/-1RfYfIra03c/TxfpzcgK0rI/AAAAAAAABHg/cozMhj-Um4Y/s400/IMG_0038.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Hội An có được giá trị như ngày hôm nay là phải nói lời cám ơn lịchsử.Có một nơi lui tới để hoài niệm. Nếu nói công lao hàng đầu phải thuộc về nhữnglớp người Hoa tỵ nạn phản Thanh phục Minh(Người Minh Hương) đến đây vào khoảng1644.Họ thuộc tầng lớp ưu tú,có học,lại biết làm ăn,kinh doanh,khai phá để tạora giá trị mới.Họ cố duy trì bản sắc để chờ ngày trở lại quê hương nhưng khôngthành.Phải nói là chính sách của các Chúa Nguyễn cũng khá tiến bộ đã mở cơ hộicho họ trở thành người Việt trên vùng đất mới.Người Việt người Hoa đều là nhữngkhái niệm tương đối,có nhiều điểm tương đồng trên vùng đất trù phú Quảng Namngày xưa vì họ đều là những di dân,kết hôn với nhiều phụ nữ địa phương để cố gắnggìn giữ nòi giống.Những nơi có người Minh Hương sinh sống đều đạt mức sự giàucó hơn các nơi khác.Sau này một số cư dân này cũng tiếp tục di cư vào Nam cùng nhóm với Trần Thượng Xuyên và Dương Ngạn Địch.Có lẽ con cháu họ còn lạiở Hội An đã quên đi tiếng cố quốc và chỉ còn biết tiếng Việt thôi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Hôm rồi đến Hội An có nói chuyện với bác xe ôm độ gần 50.NhờHội An còn giữ được các di tích như là Hội Quán,nhà thờ họ và đặc biệt là Tụytiên đường Minh Hương nên con cháu người Hoa đã nhập tịch Việt thời Chúa Nguyễntìm về nhận lại tổ tiên.Ký ức về người gốc Minh Hương của họ chỉ là chút hoài niệm mơhồ.Nghe có cả một ông đã từng giữ chức Trung tướng của quân đội Việt Nam hiện tại.Đếnđây tự nhiên bâng quơ nghĩ rằng trong mình có bao nhiêu dòng máu Hoa Việt Chămchảy trong người.Theo gia phả chắp nhặt lại từ ký ức của người cao tuổi từ Tổtiên từ Hoằng Nam Quận lưu lạc vào Thanh- Nghệ,rồi&amp;nbsp; từ đầu thế kỷ 17 vào đếnQuảng Nam.Nếu thế thì lịch sử thật trớ trêu.Mảnh đất Quảng Nam trù phú xưa kia đã làm nên con người Xứ Quảng dù họ có đến từđâu đi nữa vì đã uống nước nơi này,máu và mồ hôi cũng thấm đẫm nơi nơi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-1RfYfIra03c/TxfpzcgK0rI/AAAAAAAABHg/cozMhj-Um4Y/s1600/IMG_0038.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Đường Cửa Đại bây giờ mọc lên nhiều căn nhà rất đẹp và sangtrọng.Những người gốc gác ở Hội An có tiền quay về để mua đất xây nhà nghỉ dưỡngvà kinh doanh du lịch cùng với nhiều nhà đầu tư khác.Họ hy vọng vùng đất sẽ cóngày đạt mức thịnh vượng như thời xưa ở góc cạnh khác.Riêng tôi thì cầu mongcho Hội An đừng có chạy theo du lịch quá đà,ráng giữ hồn phố và đừng xả rác vôtư nữa.Chỉ thế thôi thì Hội An mãi như cô gái tuổi 17 mộc mạc làm si mêkhông biết bao nhiêu chàng trai!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-5319901962322683148?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/5319901962322683148/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=5319901962322683148&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/5319901962322683148'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/5319901962322683148'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2012/01/viet-tiep-ve-hoi.html' title='Viết tiếp về Hội An.'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-1RfYfIra03c/TxfpzcgK0rI/AAAAAAAABHg/cozMhj-Um4Y/s72-c/IMG_0038.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-1461833081750661501</id><published>2012-01-18T08:37:00.001+07:00</published><updated>2012-01-18T08:39:46.922+07:00</updated><title type='text'>Hội An trong mắt một người không xa lạ!</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-3VU63y8dkPg/TxYg5-ev04I/AAAAAAAABGw/jb-FpBH_S10/s1600/IMG_0029%255B1%255D.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://3.bp.blogspot.com/-3VU63y8dkPg/TxYg5-ev04I/AAAAAAAABGw/jb-FpBH_S10/s320/IMG_0029%255B1%255D.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-YAduQqo-KsE/TxYg-M5NbPI/AAAAAAAABG4/GbGUdOXb6J4/s1600/IMG_0033%255B1%255D.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://2.bp.blogspot.com/-YAduQqo-KsE/TxYg-M5NbPI/AAAAAAAABG4/GbGUdOXb6J4/s320/IMG_0033%255B1%255D.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-vOv8KbXMTCI/TxYhDUz1wWI/AAAAAAAABHA/DfbF6_We6Ok/s1600/IMG_0042%255B1%255D.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://1.bp.blogspot.com/-vOv8KbXMTCI/TxYhDUz1wWI/AAAAAAAABHA/DfbF6_We6Ok/s320/IMG_0042%255B1%255D.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-RlQUEW8HWP8/TxYhGNbBnxI/AAAAAAAABHI/RzIossif72M/s1600/IMG_0038%255B1%255D.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://4.bp.blogspot.com/-RlQUEW8HWP8/TxYhGNbBnxI/AAAAAAAABHI/RzIossif72M/s320/IMG_0038%255B1%255D.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-3hvZv-C5bQU/TxYhKLT6SII/AAAAAAAABHQ/1LWHfv39bJo/s1600/IMG_0044%255B1%255D.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://3.bp.blogspot.com/-3hvZv-C5bQU/TxYhKLT6SII/AAAAAAAABHQ/1LWHfv39bJo/s320/IMG_0044%255B1%255D.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-7bd-zaLP8fs/TxYhWujOhNI/AAAAAAAABHY/6HxxlVlWQUA/s1600/IMG_0059%255B1%255D.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://4.bp.blogspot.com/-7bd-zaLP8fs/TxYhWujOhNI/AAAAAAAABHY/6HxxlVlWQUA/s320/IMG_0059%255B1%255D.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Lần đến phố Hội đầu tiên đáng nhớ là để ăn Cao lầu nhưngkhông cảm nhận được cái ngon của món ăn này.Chỉ biết đó là món cao lương mỹ vịcủa Hội An.Tráng miệng bằng món chè bắp dẻo thơm,rồi đi ra chùa Cầu để ngắm cácchú Chó và Khỉ tạc bằng gỗ,biểu tượng cho vị thần canh giữ Lai Viên Kiều.Sau đóghé vào Hội quán Phúc Kiến của người Minh Hương để chụp hình.Lúc ấy Hội An còn chưa ai biết tới nhưlà phố cổ,di sản văn hóa của thế giới.Chỉ là một thị xã nhỏ bị bỏ quên,ánh đèn đường banđêm leo lắt buồn tẻ.Người dân ở đây có tiếng nói rất đặc trưng,tuy là cùng dânQuảng nhưng nghe nhiều khi cũng chẳng hiểu.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Sau này đi làm theo chân những người Nhật trở về Hội An từSài Gòn với tư cách là phiên dịch rất nhiều lần nhưng hầu như chỉ ngủ ở HộiAn được có một đêm trong khách sạn cũ kỹ nhưng rộng rãi của quốc doanh.Lúc đóchỉ đọc tài liệu rồi nói như sách về phố cổ,nơi có những thương nhận Nhật từngđặt chân tới đầu thế kỷ 17.Cửa Đại Chiêm từng là thương Cảng trên con đường tơlụa buôn bán với các nước trên thế giới.Vào cuối thế kỷ 17,người Anh muốn thương lượng thành lập khu tự do buôn bán và cư trú với chúa Nguyễn nhưng không thành.Sau đó họ đã chọn Hương Cảng.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Sau khi Hội An trở nên nổi tiếng với du khách trong và ngoàinước, trở lại nơi này và hoàn toàn bất ngờ với sự thay đổi chóng mặt.Người dân ởđây khấm khá hơn.Những Resort mọc lên với cái giá trên trời.Đèn lồng treo khắpnơi.Du khách Âu Á các kiểu lang thang đây đó.Cái mộc mạc của phố phường ngàyxưa dần biến mất.Bạn bè người Nhật nói với tôi đây là phố Tàu.Uống ly bia tươiđịa phương rẻ hơn ly trà đá.Hội An được quảng bá là nơi làm du lịch thành côngtrong nước.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Vài năm gần đây,sắp tết, thường ghé lại Hội An khi ra QuảngNam vì đây vẫn còn nơi bình yên,thưởng thức các món ăn dân dã dần biến mất ở nhữngnơi khác ngay trong tỉnh Quảng Nam.Mê nhất là bánh tráng đập.Đối với người lầnđầu tiên ăn thì chẳng bao giờ hiểu được cái ngon của nó.Cơm gà,nem lụi,chảbò,bún giò,bánh Ú ở đây cũng rất đặc trưng.Mì Quảng thì phải ăn với rau sốngTrà Quế mới là ngon.Giá sống ở đây nhìn bề ngoài ốm teo xơ xác nhưng hương vịđậm đà ngòn ngọt tinh túy của đất cát.Cửa Đại giờ đây đã bị bồi đắp chứ xưa kia nước giếng ở đây có mùi lợ củabiển rất khó uống(Theo lời kể của người sống lâu ở Hội An).Những di dân ngườiHoa đã biết cách tìm ra các mạch nước ngầm ngọt rất giỏi.Nước giếng Bá Lễ là mộtví dụ-Nước giếng được coi là trong mát và ngon ngọt quanh năm(Có một giả thuyếtkhác nói đây là giếng Chăm,được người Minh Hương tiếp thu và cải tạo).Nghe nóicó chừng khoảng 80 giếng cổ còn sót lại.Nguồn nước là quý hiếm nên mỗi cái giếngđều có vị thần cai quản được thờ.Từ nước giếng này trộn với bột gạo thơm dẻo vàtro từ Cù lao chàm mới làm ra sợi Cao lầu dai dẻo mà nơi khác không thể làm được(Mónăn này có thể là huyền thoại giao lưu của ẩm thực Nhật Hoa Chăm).Một thùng nước20 lít nước giếng được đem tới tận nhà với giá từ 2-5 ngàn đồng!&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Lần này đi Hội An hoàn toàn ngẫu hứng.Ngồi ngắm sông Hàn buổisớm đầy sương mù trong cái mát lạnh như Đà Lạt.Nắng lên ấm áp thì nổi hứng đeoba lô vọt lên xe buýt gần Khách sạn để đến Hội An với giá 15 ngàn đồng.Mất 1 tiếngthì tới bến xe Hội An.Thấy mấy anh xe ôm chào đón với giá 20 ngàn chở đến chợ.Chẳngtrả giá đi luôn.Đến cầu Cẩm Nam thì xuống,tìm khách sạn ven sông ở đường Phan BộiChâu với giá 450 ngàn.Khách sạn mới,tiện nghi.Phòng tuy nhỏ nhưng rất sang trọng.Sauđó lang thang phố cổ trong cái lành lạnh chừng 20 độ trong nắng ấm.Không có gìtuyệt hơn.Cứ đụng hàng quán bình dân hay mấy gánh ven đường là nhào vô thưởngthức mỗi thứ một chút mấy món ăn dân dã.Không biết do khủng hoảng kinh tế hayvì lý do nào khác mà thấy phố có vẻ vắng hơn năm ngoái vào dịp trước tết.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Mấy cô gái bán quán thấy bộ dạng của mình cứ tưởng dân du lịchtừ nước Đông Á nào đó nên niềm nở chào bằng tiếng Anh.Biết là người Việt thì đổithái độ ngay.Dạo phố mỏi gối rồi cũng phải dừng chân làm vài ly bia,kêu món vịtquay mà làm giống như cari ăn với bánh mì.Nhìn nước sông Hoài đục,rác thải trôilênh bềnh mà thấy tiếc.Thấy nhiều người xả rác vô tư,giặt quần áo mấp mé sônglàm mất mỹ quan quá.Hội An tuy có đẹp hơn,cảnh quan cũng được tu chỉnh,hồn phốvẫn còn nhưng tính thương mại lấn át gây cảm giác trùng lắp,nhàn nhạt,mau chán.Đãtừng đi dạo phố cổ của Nhật.Hồn xưa của phố thấm đượm trong không gian,thờigian như ngưng đọng trong kiến trúc,trang phục và cả lề thói.Không thể đòi hỏigì hơn với Hội An khi dân mình còn nghèo,còn phải mưu sinh vất vả!(còn&amp;nbsp; viết tiếp)&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-1461833081750661501?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/1461833081750661501/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=1461833081750661501&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/1461833081750661501'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/1461833081750661501'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2012/01/normal-0-false-false-false-en-us-ja-x.html' title='Hội An trong mắt một người không xa lạ!'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-3VU63y8dkPg/TxYg5-ev04I/AAAAAAAABGw/jb-FpBH_S10/s72-c/IMG_0029%255B1%255D.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-189788447739411475</id><published>2012-01-07T10:56:00.002+07:00</published><updated>2012-01-07T10:59:19.354+07:00</updated><title type='text'>Vua Hùng là ai?</title><content type='html'>&lt;h1 class="entry-title"&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Bài này trên&amp;nbsp; Blog của 5xu.Thấy thú vị quá nên lôi về nhà treo để suy ngẫm!&lt;/span&gt; &lt;/h1&gt;&lt;h1 class="entry-title"&gt;Vua Hùng tên thật là&amp;nbsp;gì?&lt;/h1&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="line-height: 20px;"&gt;&lt;b&gt;&lt;b&gt;1. Hùng và Lạc&lt;/b&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Chữ Hùng (trong Hùng vương, Hùng điền) hay chữ Lạc (trong Lạc vương, Lạc điền, Lạc hầu, Lạc tướng) chữ nào có trước?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Chữ Lạc có trước, xuất hiện trong văn bản Giao Châu ngoại vực kí&amp;nbsp;[交州外域記,&amp;nbsp;Jiaozhou waiyu&amp;nbsp;ji]. Cụ thể như sau:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;i&gt;交州外域記曰，交趾昔未有郡縣之時，土地有雒田，其田從潮水上下，民墾食其田，因名為雒民。設雒王雒侯主諸郡縣。縣多為雒將。雒將銅印青綬。&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;i&gt;Giao châu ngoại vực kí&amp;nbsp;viết: “Giao Chỉ tích vị hữu quận huyện chi thời, thổ địa hữu lạc điền, kì điền tòng triều thủy thượng hạ/thướng há, dân khẩn thực kì điền, nhân danh vi lạc dân. Thiết lạc vương lạc hầu chủ chư quận huyện. Huyện đa vi lạc tướng. Lạc tướng đồng ấn thanh viện.” &lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;i&gt;Giao châu ngoại vực kí&lt;/i&gt;&lt;i&gt;&amp;nbsp;nói rằng: ‘Jiaozhi/ Giao Chỉ thời xưa khi chưa có quận huyện, đất đai (thì) có ruộnglạc. Những ruộng này theo (sự) lên xuống của con nước, và người dân cày cấy lấy cái ăn [ở] ruộng đó vì thế được gọi là dân&amp;nbsp;lạc. Đặt các ông hoàng&amp;nbsp;lạc&amp;nbsp;(lạc vương), các ông quanlạc&amp;nbsp;(lạc hầu) cai quản ở các quận huyện. Nhiều huyện có tướng&amp;nbsp;lạc&amp;nbsp;(lạc tướng). Các tướng&amp;nbsp;lạc&amp;nbsp;có dấu đồng và dải xanh.’&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span id="more-1602"&gt;&lt;/span&gt;Chữ Hùng có sau, xuất hiện trong Nam Việt Chí. Cụ thể như sau:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;i&gt;交趾之地頗爲膏腴，徙民居之，始知播植，厥土惟黑壤，厥氣惟雄，故今稱其田為雄田，其民為雄民，有君長亦曰雄王，有輔佐焉亦曰雄侯，分其地以為雄將。(&lt;/i&gt;&lt;i&gt;出南越志)&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;i&gt;Giao Chỉ chi địa phả vi cao du, tỉ dân cư chi, thủy tri bá thực, quyết thổ duy hắc nhưỡng, quyết khí duy hùng, cố kim xưng kì điền vi&amp;nbsp;hùng&amp;nbsp;điền, kì dân vi&amp;nbsp;hùng&amp;nbsp;dân, hữu quân trưởng diệc viết&amp;nbsp;hùng&amp;nbsp;vương, hữu phụ tá yên diệc viết&amp;nbsp;hùng&amp;nbsp;hầu, phân kì địa dĩ vi&amp;nbsp;hùng&amp;nbsp;tướng.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;i&gt;Vùng đất Jiaozhi/ Giao Chỉ tương đối màu mỡ. Di dân đến sống ở đó, mới bắt đầu biết gieo trồng. Đất ở đây rặt là đất phì nhiêu đen. Khí ở đây mạnh (hùng). Cho nên bây giờ gọi những ruộng ở đây là ruộng&amp;nbsp;hùng, dân ở đây là dân&amp;nbsp;hùng. Có người lãnh đạo tối cao (quân trưởng) cũng gọi là vua&amp;nbsp;hùng&amp;nbsp;(hùng vương). Có những người phụ tá ông ấy [tức ông vuahùng] thì cũng gọi là quan&amp;nbsp;hùng&amp;nbsp;(hùng hầu). Chia đất ở đây để cho các tướng hùng&amp;nbsp;(hùng tướng).&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Chi tiết, xin xem bài dịch cực hay &lt;a href="http://lichsuhoc.wordpress.com/2010/05/28/d%E1%BB%8Bch-co-cac-vua-%E2%80%9Cl%E1%BA%A1c%E2%80%9D-ho%E1%BA%B7c-co-cac-vua-%E2%80%9Chung%E2%80%9D-hay-khong-hay-la-ch%E1%BA%B3ng-co-c%E1%BA%A3-hai/"&gt;“Có các vua “Lạc” hoặc có các vua “Hùng” hay không? Hay là chẳng có cả&amp;nbsp;hai?”&lt;/a&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;2.Hùng hay Lạc&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Nam Việt Chí ra đời sau Giao Châu ngoại vực ký hàng trăm năm. Quan trọng hơn, chữ Lạc (雒) chữ chỉ là để phiên âm từ tiếng Việt cổ qua chữ Hán cổ. Còn chữ Hùng (雄) là một chữ có nghĩa.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;3. Chữ Lạc từ đâu mà có.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Người Việt cổ không có họ. Tên đặt theo nghề. Đến đời Trần vẫn đặt tên theo nghề cá. Lần ngược lên thời Hai Bà, tên người được đặt theo nghề nuôi tằm (Trứng Chắc, Trứng Nhì, rồi được người Tàu văn bản hóa bằng hán tự, rồi được các nhà sử học ngày xưa của VN dịch về tiếng ta thành Trưng Trắc, Trưng Nhị. Có rất nhiều ví dụ về tên nôm của danh nhân được người Tàu hán tự hóa rồi dịch ngược ra tiếng ta. Ai đọc Tạ Chí Đại Trường sẽ nhớ trường hợp rất thú vị của Lý Thường Kiệt – Thằng Kặc).&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Quay trở lại với văn bản Giao Châu Ngoại Vực Ký đã nói ở trên, thời cổ người dân sống bằng nghề nông, trồng cây lạc, trên các thửa ruộng lạc, tưới tiêu bằng thủy lợi tự nhiên, dân sống trên ruộng lạc, gọi là dân lạc, thủ lĩnh của dân lạc gọi là lạc vương, dưới lạc vương là các lạc hầu, lạc tướng.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Chữ Lạc chính là chữ lúa. Ruộng lạc là ruộng lúa. Dân lạc là dân (trồng) lúa. Tiếng Việt cổ gọi lúa là Lọ. Phiên âm qua tiếng Hán rồi phiên âm ngược lại tiếng Việt mà trở thành Lạc.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Người Mường (cùng ngôn ngữ với người Việt cổ) gọi Lúa là Lọ hoặc Ló. Tục ngữ người Mường có câu “Cơm mường Vó, Lọ mường Vang” (cám ơn &lt;a href="http://5xublog.org/2007/11/06/bong-cau-qua-su%E1%BB%91i-v%E1%BA%AFng/"&gt;chú Huy Tâm&lt;/a&gt; đã dạy cháu từ này).&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Qua bao năm lạc lối, tên riêng Lúa của cha ông chúng ta, chạy qua bên Tàu, quay về với các nhà viết sử Việt thời cổ, lạc tiếp vài lần nữa, thành chữ Lạc. Nay nhờ 5xu biết google nghiên cứu mà tìm ra nghĩa gốc của từ. Chúc mừng Vua Lúa (nước) tục gọi Hùng Vương. Chúng con xin trả tên đúng về cho cụ.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-189788447739411475?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/189788447739411475/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=189788447739411475&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/189788447739411475'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/189788447739411475'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2012/01/vua-hung-la-ai.html' title='Vua Hùng là ai?'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-1127754612215414837</id><published>2011-12-31T14:45:00.000+07:00</published><updated>2011-12-31T14:47:47.771+07:00</updated><title type='text'>Viết cho ngày cuối năm.</title><content type='html'>&lt;div style="background-color: white; color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Ngày cuối năm được tặng bánh kem,quà và phiếu mua hàng ở Coopmart. Thế thì vui quá chứ.Thực ra thì quà cáp để nói lên các mối quan hệ cần được duy trì và ràng buộc lẫn nhau dù có chút tình cảm lồng trong đó.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="background-color: white; color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="background-color: white; color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Mấy hôm nay trời lạnh,không giữ gìn nên bị viêm họng.Trong người không cảm thấy thỏa mái.Đầu năm có cái hẹn quan trọng với khách hàng tiềm năng,buộc phải thương lượng khéo léo.Từ 2008 đến nay thì đúng năm nào cũng phải suy tính kỹ càng trước khi ra quyết định nên làm gì.Sự thận trọng luôn không thừa.Khó khăn lớn nhất đã qua nhưng phía trước vẫn chưa có gì để lạc quan.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="background-color: white; color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-O8N-xlex8MQ/Tv69WcHMTTI/AAAAAAAABGk/MjasZAmkXXE/s1600/2011-08-04+01.44.13.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://3.bp.blogspot.com/-O8N-xlex8MQ/Tv69WcHMTTI/AAAAAAAABGk/MjasZAmkXXE/s320/2011-08-04+01.44.13.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="background-color: white; color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Có điều lạ nhất là chuyến đi tới nước Mỹ vừa rồi lại cho thấy mình đã luôn có quyết định đúng trong quá khứ một cách ngẫu nhiên.Đôi khi cảm thấy như là định mệnh dù không tin vào thuyết đó.Số phận chủ yếu phụ thuộc vào tính cách và những lựa chọn rất tình cờ nhưng làm thay đổi cuộc sống nhiều hơn ta nghĩ.Luôn tin vào quy luật của cuộc sống nhưng đường đi của nó thì thật lắt léo.Điều quan trọng nhất là tâm phải thật rỗng để ôm trong mình được nỗi đau lớn nhất một cách bình thường!&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-1127754612215414837?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/1127754612215414837/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=1127754612215414837&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/1127754612215414837'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/1127754612215414837'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2011/12/viet-cho-ngay-cuoi-nam.html' title='Viết cho ngày cuối năm.'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-O8N-xlex8MQ/Tv69WcHMTTI/AAAAAAAABGk/MjasZAmkXXE/s72-c/2011-08-04+01.44.13.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-4249993447095296331</id><published>2011-12-08T15:49:00.000+07:00</published><updated>2011-12-08T16:03:59.906+07:00</updated><title type='text'>Hoàn hảo!</title><content type='html'>&lt;div style="background-color: blue; color: white;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="background-color: blue; font-size: large;"&gt;Nói chung mình thuộc là người thích phong thái tự nhiên.Khi đói là ăn,vui là cười, buồn thì phải khóc.Xã hội thì cần giữ phép tắc nhưng khó chịu làm sao ấy.Quen với mấy tay người Nhật thì thật sự phục cái ý thức tự giác cao về các phép tắc,nhất là giờ giấc.Tuy nhiên cũng vì thế mà họ lo xa cẩn thận đến nỗi thấy phiền phức.Họ nói giữ phép tắc là tôn trọng người đối điện.Xã hội mà nhiều phép tắc cũng sinh ra quá căng thẳng.Con người cần xả bớt xú páp cho nó lành.Còn cố gắng đạt cảnh giới kiểu ung dung tự nhiên mà phép tắc chuẩn thì quá thượng thừa nhưng xét kỹ thì cũng có vẻ đạo đức giả làm sao ấy.Hãy sống với bản ngã của mình.Nếu thích nhau thì quả ấu cũng tròn.Làm gì có sự hoàn hảo để mà tìm tiếm!&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-4249993447095296331?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/4249993447095296331/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=4249993447095296331&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/4249993447095296331'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/4249993447095296331'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2011/12/noi-chung-minh-thuoc-la-nguoi-thich.html' title='Hoàn hảo!'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-1537689795559127553</id><published>2011-11-04T11:11:00.001+07:00</published><updated>2011-11-04T16:42:58.313+07:00</updated><title type='text'>Lịch Sử.</title><content type='html'>&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b style="color: blue;"&gt;Mê Sử.Đọc không phải để nhớ các sự kiện mà để ngẫm nghĩ chuyện thế thái.Đúng là Sử Việt đầy biến động thú vị nhưng vì lý do chính trị đã bị bóp méo và giảng dạy quá khô cứng.Sử phải nêu ra các sự kiện và các dữ kiện chính xác để người đọc phân tích và suy ngẫm,rút tỉa kinh nghiệm xương máu của các thế hệ đi trước.Thật ra quan hệ giữa con người với nhau trong suốt thời gian hình thành nền văn minh nhân loại cho đến ngày nay hình như chẳng có thay đổi về bản chất gì mới.Cái nhìn của mỗi cá nhân,dù cho bất kỳ&amp;nbsp; ai cũng luôn chủ quan nhưng bản chất của sự kiện là khách quan,cần đánh giá nhiều chiều.Các nhà sử học mà còn có quan điểm khác nhau một trời một vực nhưng điểm giống nhau là phải tôn trọng lịch sử và sự thật.Khi chúng ta ngần ngại không dám nhìn thẳng vào quá khứ thì khó mà có bản lĩnh tự tin bước vào tương lai!&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-1537689795559127553?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/1537689795559127553/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=1537689795559127553&amp;isPopup=true' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/1537689795559127553'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/1537689795559127553'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2011/11/lich-su.html' title='Lịch Sử.'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-878612186226893340</id><published>2011-10-21T16:27:00.000+07:00</published><updated>2011-10-22T09:01:56.079+07:00</updated><title type='text'>Tháng Mười.</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-iUeLU6IkBU0/TqIZUniboKI/AAAAAAAABGE/2PPblezQYpo/s1600/gaddafi.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="232" src="http://2.bp.blogspot.com/-iUeLU6IkBU0/TqIZUniboKI/AAAAAAAABGE/2PPblezQYpo/s320/gaddafi.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="background-color: #9fc5e8; color: #0c343d;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Tháng của các sự kiện.Nghe tin cái chết của nhà độc tài "cách mạng" suốt 42 năm mới thấy tiền bạc và các quan hệ ngoại giao một thời cũng chẳng giúp gì cho ông ta cả.Người đã được nhân dân bầu lên đến 99.9% phiếu nhưng cũng đã bị truất phế một cách tàn &lt;span style="background-color: cyan;"&gt;&lt;/span&gt;nhẫn.Sự đời là thế.Thật ra tiền bạc và quyền lực có được của bất cứ ai cũng phải dựa sức mạnh lòng tin của người dân.Khi đã đi quá giới hạn thì họ phải trả giá.Một ông bạn Tổng Thống bên Nam Mỹ thì đổ thừa cho NATO nhưng mà dân không bất mãn thì NATO đâu có ra tay được.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-878612186226893340?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/878612186226893340/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=878612186226893340&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/878612186226893340'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/878612186226893340'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2011/10/thang-muoi.html' title='Tháng Mười.'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-iUeLU6IkBU0/TqIZUniboKI/AAAAAAAABGE/2PPblezQYpo/s72-c/gaddafi.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-9180429274811661088</id><published>2011-09-11T02:39:00.001+07:00</published><updated>2011-09-11T02:40:37.634+07:00</updated><title type='text'>Niagara Fall</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-EMeu4gdS8SM/Tmu4XwfvpyI/AAAAAAAABF0/FxNE2IfHniw/s1600/P8110713.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://4.bp.blogspot.com/-EMeu4gdS8SM/Tmu4XwfvpyI/AAAAAAAABF0/FxNE2IfHniw/s320/P8110713.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://www.niagaraparks.com/images2/niag-map.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://www.niagaraparks.com/images2/niag-map.JPG" width="306" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-N2-VrObV80o/Tmu3SkE9p3I/AAAAAAAABFs/YcKfgN7VKAA/s1600/P8110714.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://2.bp.blogspot.com/-N2-VrObV80o/Tmu3SkE9p3I/AAAAAAAABFs/YcKfgN7VKAA/s320/P8110714.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/--BCNiVMfPFk/Tmu3wYIbYFI/AAAAAAAABFw/FPZ02YAMPxA/s1600/P8110712.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://2.bp.blogspot.com/--BCNiVMfPFk/Tmu3wYIbYFI/AAAAAAAABFw/FPZ02YAMPxA/s320/P8110712.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-PElRFV3NXf4/Tmu49uBmLrI/AAAAAAAABF4/i9_7Sq6MU8U/s1600/P8110716.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://3.bp.blogspot.com/-PElRFV3NXf4/Tmu49uBmLrI/AAAAAAAABF4/i9_7Sq6MU8U/s320/P8110716.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-Mlat88KKOqY/Tmu5T5ZyjYI/AAAAAAAABF8/LAKbvYmK4es/s1600/P8110715.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://1.bp.blogspot.com/-Mlat88KKOqY/Tmu5T5ZyjYI/AAAAAAAABF8/LAKbvYmK4es/s320/P8110715.jpg" width="240" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;b style="color: blue;"&gt;Đúng là không tiếc công lặn lội đến đây.Sự hùng vĩ của Niagara Fall càng làm ta thấy mình bé nhỏ trước tự nhiên.Từ Boston bay đến Buffalo gần 90 phút.Sau đó bắt Taxi đến gần biên giới Canada để chiêm ngưỡng cái thác này!&lt;/b&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-9180429274811661088?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/9180429274811661088/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=9180429274811661088&amp;isPopup=true' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/9180429274811661088'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/9180429274811661088'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2011/09/niagara-fall_11.html' title='Niagara Fall'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-EMeu4gdS8SM/Tmu4XwfvpyI/AAAAAAAABF0/FxNE2IfHniw/s72-c/P8110713.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-7036690459674346653</id><published>2011-08-24T11:43:00.005+07:00</published><updated>2011-08-24T12:09:21.140+07:00</updated><title type='text'>Nước Mỹ.</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-bHb0hG6limg/TlR9UGCPhBI/AAAAAAAABDM/GGElWq8yk0E/s1600/P8120820.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://3.bp.blogspot.com/-bHb0hG6limg/TlR9UGCPhBI/AAAAAAAABDM/GGElWq8yk0E/s320/P8120820.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-SwWN8IE8tMg/TlRxBhwqnzI/AAAAAAAABBU/EfGF_UjrE5M/s1600/P8080040.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://3.bp.blogspot.com/-SwWN8IE8tMg/TlRxBhwqnzI/AAAAAAAABBU/EfGF_UjrE5M/s320/P8080040.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-ToOAGIz9QUU/TlRxOb7-RDI/AAAAAAAABBY/VouAKzEdNiA/s1600/P8080057.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://3.bp.blogspot.com/-ToOAGIz9QUU/TlRxOb7-RDI/AAAAAAAABBY/VouAKzEdNiA/s320/P8080057.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-11PNeij7oUg/TlRxZx_zbZI/AAAAAAAABBg/tISsPbEKdMs/s1600/P8080065.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://2.bp.blogspot.com/-11PNeij7oUg/TlRxZx_zbZI/AAAAAAAABBg/tISsPbEKdMs/s320/P8080065.jpg" width="240" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-7DUODU3TBwY/TlRxkK80R3I/AAAAAAAABBk/dQmeQcoqh4Q/s1600/P8080080.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://1.bp.blogspot.com/-7DUODU3TBwY/TlRxkK80R3I/AAAAAAAABBk/dQmeQcoqh4Q/s320/P8080080.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-W0ihbyDtWos/TlRx0IjNIXI/AAAAAAAABBo/W4kFtPp7vjQ/s1600/P8080142.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://1.bp.blogspot.com/-W0ihbyDtWos/TlRx0IjNIXI/AAAAAAAABBo/W4kFtPp7vjQ/s320/P8080142.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-QRgz1ohx558/TlRx4Ww6S3I/AAAAAAAABBs/xtp1yYg4GAA/s1600/P8080144.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://2.bp.blogspot.com/-QRgz1ohx558/TlRx4Ww6S3I/AAAAAAAABBs/xtp1yYg4GAA/s320/P8080144.jpg" width="240" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-2P6NrP47qoo/TlRyFzGbj1I/AAAAAAAABBw/lHVB1A-nzJE/s1600/P8080161.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://2.bp.blogspot.com/-2P6NrP47qoo/TlRyFzGbj1I/AAAAAAAABBw/lHVB1A-nzJE/s320/P8080161.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-hRMLp7Wlz6s/TlRypQUqLtI/AAAAAAAABB4/ceRea1ylNDA/s1600/P8080195.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://3.bp.blogspot.com/-hRMLp7Wlz6s/TlRypQUqLtI/AAAAAAAABB4/ceRea1ylNDA/s320/P8080195.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-VgSR9pj5SoY/TlRy8FDFWYI/AAAAAAAABCA/Nc8QGOh3ZDU/s1600/P8080222.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://3.bp.blogspot.com/-VgSR9pj5SoY/TlRy8FDFWYI/AAAAAAAABCA/Nc8QGOh3ZDU/s320/P8080222.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-UkfnGxdIpiE/TlRzHyGofqI/AAAAAAAABCE/kgWED_J9xN4/s1600/P8080264.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://1.bp.blogspot.com/-UkfnGxdIpiE/TlRzHyGofqI/AAAAAAAABCE/kgWED_J9xN4/s320/P8080264.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-MSiiIId4bgw/TlRz2E2relI/AAAAAAAABCI/T8jBvXzQLgs/s1600/P8090304.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://2.bp.blogspot.com/-MSiiIId4bgw/TlRz2E2relI/AAAAAAAABCI/T8jBvXzQLgs/s320/P8090304.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-asDfpRtSppg/TlRz-9i0g2I/AAAAAAAABCM/BLjqsHzYVDQ/s1600/P8090307.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://4.bp.blogspot.com/-asDfpRtSppg/TlRz-9i0g2I/AAAAAAAABCM/BLjqsHzYVDQ/s320/P8090307.jpg" width="240" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-sbtj3dqvHCk/TlR0P5B3QUI/AAAAAAAABCQ/ClihObx6kak/s1600/P8090311.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://1.bp.blogspot.com/-sbtj3dqvHCk/TlR0P5B3QUI/AAAAAAAABCQ/ClihObx6kak/s320/P8090311.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-ZZ2H8jgT4cY/TlR0eS2-jBI/AAAAAAAABCU/-_3sW2tCcvc/s1600/P8090316.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://2.bp.blogspot.com/-ZZ2H8jgT4cY/TlR0eS2-jBI/AAAAAAAABCU/-_3sW2tCcvc/s320/P8090316.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-ag1KTZSuMck/TlR0q7J0irI/AAAAAAAABCY/VYWQilUIGNA/s1600/P8090323.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://4.bp.blogspot.com/-ag1KTZSuMck/TlR0q7J0irI/AAAAAAAABCY/VYWQilUIGNA/s320/P8090323.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-xs4cInUKYhQ/TlR1Y4VLQGI/AAAAAAAABCc/6FQzE9eHcuE/s1600/P8090338.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://3.bp.blogspot.com/-xs4cInUKYhQ/TlR1Y4VLQGI/AAAAAAAABCc/6FQzE9eHcuE/s320/P8090338.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-xw7EXbByS90/TlR1spaMYfI/AAAAAAAABCg/QRH5CHMsmiw/s1600/P8090356.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://4.bp.blogspot.com/-xw7EXbByS90/TlR1spaMYfI/AAAAAAAABCg/QRH5CHMsmiw/s320/P8090356.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-LDlpLnqD8v4/TlR13qR_VtI/AAAAAAAABCk/b7WQn5yoHEQ/s1600/P8090363.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://3.bp.blogspot.com/-LDlpLnqD8v4/TlR13qR_VtI/AAAAAAAABCk/b7WQn5yoHEQ/s320/P8090363.jpg" width="240" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-yMJevcr5IPU/TlR3PAWmQzI/AAAAAAAABCs/cvPgJIU6o-M/s1600/P8100443.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://3.bp.blogspot.com/-yMJevcr5IPU/TlR3PAWmQzI/AAAAAAAABCs/cvPgJIU6o-M/s320/P8100443.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-Oo8dMqySMh8/TlR4a-x-60I/AAAAAAAABC4/zZXTSuH6bZw/s1600/P8100542.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://3.bp.blogspot.com/-Oo8dMqySMh8/TlR4a-x-60I/AAAAAAAABC4/zZXTSuH6bZw/s320/P8100542.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-6fDV5j1h4mw/TlR36mVIasI/AAAAAAAABC0/LL3SX_LzS7g/s1600/P8100485.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://2.bp.blogspot.com/-6fDV5j1h4mw/TlR36mVIasI/AAAAAAAABC0/LL3SX_LzS7g/s320/P8100485.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-gxqgGN7-rxA/TlR8ocSZVOI/AAAAAAAABDE/IqcvXlMzwBg/s1600/P8120796.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://3.bp.blogspot.com/-gxqgGN7-rxA/TlR8ocSZVOI/AAAAAAAABDE/IqcvXlMzwBg/s320/P8120796.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-QILjk1TF6ic/TlSCk3SkLFI/AAAAAAAABDQ/jPbuyqphMbY/s1600/Niagara.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="222" src="http://2.bp.blogspot.com/-QILjk1TF6ic/TlSCk3SkLFI/AAAAAAAABDQ/jPbuyqphMbY/s320/Niagara.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-0KGRiTJgXec/TlSDdq-9LNI/AAAAAAAABDU/HzrnsSBbT_s/s1600/P8110580.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://3.bp.blogspot.com/-0KGRiTJgXec/TlSDdq-9LNI/AAAAAAAABDU/HzrnsSBbT_s/s320/P8110580.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-YtI6wnj7jdI/TlSDpQmTnfI/AAAAAAAABDY/-p75CLiX32U/s1600/P8110589.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://4.bp.blogspot.com/-YtI6wnj7jdI/TlSDpQmTnfI/AAAAAAAABDY/-p75CLiX32U/s320/P8110589.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-9dfE_HnacRM/TlSD1Ahuz0I/AAAAAAAABDc/_Ey2xziHCVw/s1600/P8110601.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://4.bp.blogspot.com/-9dfE_HnacRM/TlSD1Ahuz0I/AAAAAAAABDc/_Ey2xziHCVw/s320/P8110601.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-guVNX8avR1A/TlSFJOFJRpI/AAAAAAAABDg/zoYjeTJvMZk/s1600/P8110686.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://2.bp.blogspot.com/-guVNX8avR1A/TlSFJOFJRpI/AAAAAAAABDg/zoYjeTJvMZk/s320/P8110686.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-Z7RI-kgxP7I/TlSFtYBj-RI/AAAAAAAABDk/0MOR8Pvqi1c/s1600/P8110561.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://1.bp.blogspot.com/-Z7RI-kgxP7I/TlSFtYBj-RI/AAAAAAAABDk/0MOR8Pvqi1c/s320/P8110561.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color: blue; font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Sau chuyến đi dài tới nước Mỹ trở về với nhiều cảm xúc.Thích nhất là thành phố cổ kính Boston.Hẹn có dịp quay lại.Có quá nhiều trải nghiệm qua chuyến đi nhưng chưa thể viết ra được.Cảm nhận được sự trật tự,ngăn nắp và tính tổ chức cao của xã hội này nhưng thấy rằng quyền tự do cá nhân vẫn được tôn trọng ở mức độ đáng nể!&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-7036690459674346653?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/7036690459674346653/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=7036690459674346653&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/7036690459674346653'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/7036690459674346653'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2011/08/nuoc-my.html' title='Nước Mỹ.'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-bHb0hG6limg/TlR9UGCPhBI/AAAAAAAABDM/GGElWq8yk0E/s72-c/P8120820.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-5878847423973649209</id><published>2011-07-23T12:08:00.000+07:00</published><updated>2011-09-11T01:33:59.235+07:00</updated><title type='text'>Yoga!</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-vCzTzk2GlP8/TipWr0UwXFI/AAAAAAAABA0/nsG-46W0Rjo/s1600/pyoga.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://2.bp.blogspot.com/-vCzTzk2GlP8/TipWr0UwXFI/AAAAAAAABA0/nsG-46W0Rjo/s320/pyoga.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b style="color: blue;"&gt;Dạo này đi tập Yoga mới ngộ ra nhiều điều hay.Nói chung thấy phái nữ quan tâm đến bộ môn này nhiều hơn phái mạnh bởi xương của họ mềm mại thích hợp với các bài tập Yoga.Bài tập tuy nhẹ mà hôm nào cũng phải đổ mồ hôi hột.Tuy không dẻo như một số chị em nhưng sau mỗi buổi tập lại thấy khoan khoái nên đâm ra chuyên cần.Người hướng dẫn là một cô gái dong dỏng,da ngăm đen tỏ ra rất chuyên nghiệp.Chỉ được hơn một tuần tập tành mà cột sống đã mềm mại nhiều không được như rắn hổ mang nhưng đủ theo gần hết bài tập.Có anh bạn tập lâu năm nói là ăn chay thì sẽ còn dẻo hơn nữa!Đó là lời khuyên của một ông thầy Yoga người Ấn Độ.Không hiểu tại sao khi tập môn này thì mình lại ít thấy ham hố chuyện ăn uống no say nữa!&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-5878847423973649209?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/5878847423973649209/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=5878847423973649209&amp;isPopup=true' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/5878847423973649209'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/5878847423973649209'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2011/07/yoga.html' title='Yoga!'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-vCzTzk2GlP8/TipWr0UwXFI/AAAAAAAABA0/nsG-46W0Rjo/s72-c/pyoga.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-6967833424479340738</id><published>2011-07-03T19:39:00.000+07:00</published><updated>2011-07-03T19:39:48.042+07:00</updated><title type='text'>Tương lai.</title><content type='html'>&lt;span style="color: blue; font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Đoán tương lai của một con người đã khó chứ huống hồ gì nói tương lai của một dân tộc hay một quốc gia.Tuy nhiên vẫn có thể dự cảm được với những dữ liệu hiện tại.Vẫn là cái nhìn bi quan hơn lạc quan.Đừng nghĩ tương lai sẽ tốt hơn hiện tại dù tiện nghi cuộc sống ngày càng nâng lên so với ngày trước.Người khôn ngoan luôn có thể tồn tại tốt nhất trong mọi hoàn cảnh,mọi thể thế nhưng chỉ trong điều kiện tốt nhất mới phát huy mọi năng lực cá nhân được.Thôi thì mọi cái cũng phải theo thời.Tương lai phụ thuộc vào nỗ lực hiện tại,dù có thể không xoay chuyển được tình thế nhưng cũng giảm rủi ro đến mức thấp nhất.Qua cơn bão thì bầu trời lại yên tĩnh thôi.Vầng đông sẽ hửng sáng.Không việc gì quá lo!&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-6967833424479340738?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/6967833424479340738/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=6967833424479340738&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/6967833424479340738'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/6967833424479340738'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2011/07/tuong-lai.html' title='Tương lai.'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-839396160019732242</id><published>2011-06-28T20:53:00.001+07:00</published><updated>2011-06-28T20:57:14.127+07:00</updated><title type='text'>Đối phó với Bắc Kinh ở biển Đông!</title><content type='html'>&lt;div class="MsoNormal" style="color: red; line-height: 200%; margin-bottom: 0pt; margin-top: 0pt;"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-jeunPAuip0o/TgndCVZcWKI/AAAAAAAAA-o/i6Fsc5tkl5s/s1600/IMG_2973.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://2.bp.blogspot.com/-jeunPAuip0o/TgndCVZcWKI/AAAAAAAAA-o/i6Fsc5tkl5s/s320/IMG_2973.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-j4yBPO8PmJ0/TgndaBddVAI/AAAAAAAAA-s/kTKb_4PK_yA/s1600/%25E7%2594%25BB%25E5%2583%258F+117.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://4.bp.blogspot.com/-j4yBPO8PmJ0/TgndaBddVAI/AAAAAAAAA-s/kTKb_4PK_yA/s320/%25E7%2594%25BB%25E5%2583%258F+117.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="TitleChar"&gt;&lt;span style="line-height: 115%;"&gt;    &lt;span style="font-family: Arial; font-size: small;"&gt;    &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;i&gt;    &lt;span style="font-family: Arial; font-size: small;"&gt;    Dana Dillon&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Arial; font-size: small;"&gt;(Hoover Institution – Stanford     University)&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 16pt; margin-bottom: 0; margin-top: 0;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;span style="color: black;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;    &lt;/span&gt;&lt;span style="color: red; font-size: small;"&gt;    &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;T&lt;/span&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;ại sao Mĩ     không nên để cho tham vọng lãnh thổ của Trung Quốc diễn ra không đối     kháng!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 16pt; margin-bottom: 0; margin-top: 0;"&gt;&amp;nbsp;    &lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="color: black;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: #4c1130; line-height: 16pt; margin-bottom: 0pt; margin-top: 0pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Nguồn nguy hiểm nhất của     sự bất ổn định ở châu Á&amp;nbsp; là &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;    &lt;span style="font-size: small;"&gt;một Trung Quốc    &lt;span class="apple-style-span"&gt;trổi dậy tìm cách tái khẳng định     chính mình, và nơi mà Trung Quốc rất có thể liều lĩnh đi vào một     cuộc xung đột quân sự là Biển Đông.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Trong     thập kỉ thứ hai của thế kỉ 21, vùng biển hiếm khi yên ổn của Biển     Đông đang sủi bọt từ một sự kết hợp giữa đua nhau tập trận hải quân     và lời qua tiếng lại nóng bỏng.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Nhiều     học giả, chính trị gia, và đô đốc thấy Biển Đông như là một nơi đua     tranh trong tương lai giữa các cường quốc.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color: #4c1130;"&gt;    &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: #4c1130; line-height: 16pt; margin-bottom: 0pt; margin-top: 0pt;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: #4c1130; line-height: 16pt; margin: 0pt 0in;"&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;    &lt;span style="font-size: small;"&gt;Suy đoán về va chạm sắp     xảy ra bắt đầu từ Diễn đàn Khu vực ASEAN (ARF) Tháng Bảy 2010 khi     Ngoại trưởng Mĩ Hillary Clinton đưa ra một tuyên bố trễ hạn về quyền     lợi của Mĩ ở Biển Đông.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;Bà    &lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;    Clinton khẳng định rằng Hoa Kì có một lợi     ích quốc gia trong tự do hàng hải ở Biển Đông; rằng Hoa Kì ủng hộ     một tiến trình hợp tác trong việc giải quyết tranh chấp lãnh thổ ở     đó, và rằng Hoa Kì ủng hộ tuyên bố của ASEAN-Trung Quốc về cách hành     xử của các bên ở Biển Đông năm 2002.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Mặc dù tuyên bố ủng hộ của bà Clinton     dành cho chính các thỏa thuận riêng của Trung Quốc với Hiệp hội các     quốc gia Đông Nam Á, Bộ Ngoại giao Trung Quốc đã đáp trả một cách     tiêu cực, nói rằng tuyên bố của bà Bộ trưởng “thực tế là một sự công     kích Trung Quốc.” &amp;nbsp;Quân đội Trung Quốc nói rằng họ phản đối "việc     quốc tế hóa" tranh chấp của&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;sáu     quốc gia và bắt đầu một cuộc tập trận hải quân mới và không bình     hường ở Biển Đông ngay tuần lễ sau đó.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Đây là cuộc đối đầu trên biển gây ra     từ khẳng định của Trung Quốc về chủ quyền đối với toàn bộ Biển Đông     và ý đồ thực thi chủ quyền đó.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Nhưng     nguồn gốc của sự cao ngạo của Trung Quốc là quan điểm của họ về sứ     mệnh lịch sử thống trị mọi thứ trên đời.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Mở     rộng biên giới của Trung Quốc hàng ngàn dặm trên Biển Đông chỉ là     một biểu hiện về chính sách của cách nhìn về một trật tự thế giới     mới của Trung Quốc.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;Nhất     quán&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt; với hệ tư tưởng Hoa vi     trung (Sinocentric) của họ, Bắc Kinh tin rằng quyền lực của mình     trên các nước láng giềng nhỏ hơn nên bao hàm trong việc &amp;nbsp;xác định     chính sách đối ngoại của họ.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Sau     khi Bà Clinton thách thức yêu sách về chủ quyền của Trung Quốc đối     với &amp;nbsp;toàn bộ biển Đông, theo như tường thuật, bộ trưởng ngoại giao     Trung Quốc đã trừng mắt nhìn một nhà ngoại giao Singapore và tuyên     bố, "Trung Quốc là một nước lớn và các nước khác là các nước nhỏ, và     đó chỉ là một thực tế". Nói thêm về quan điểm của Trung Quốc về vị     thế của nó đối với các nước, hôm Thứ Hai sau đó Bộ Ngoại giao Trung     Quốc đăng một tuyên bố rằng "quan điểm của Trung Quốc đại biểu cho     lợi ích của 'đồng bang châu Á.'"&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman; font-size: medium;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;    &lt;span style="background-color: cyan; color: red; font-family: Times New Roman;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-size: medium;"&gt;    &lt;span style="font-style: italic; font-weight: 700;"&gt;    Nhất quán với hệ tư tưởng Hoa vi trung (Sinocentric) của họ, Bắc     Kinh tin rằng quyền lực của mình trên các nước láng giềng nhỏ hơn     nên vận dụng vào việc xác định chính sách đối ngoại của họ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: #4c1130; line-height: 16pt; margin-bottom: 0pt; margin-top: 0pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&lt;b&gt;    &lt;span style="font-size: medium;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: small;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;    Các tranh chấp chủ quyền lãnh thổ ở Biển     Nam Trung Hoa đã xảy ra nhiều thập kỉ, nhưng ngày nay chính phủ     Trung Quốc đầy cảm giác hoàn thành và Quân đội Giải phóng nhân dân     được tuồn cho ngân sách quân sự phát triển nhanh nhất trên thế giới.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;Tuyên     bố của bà &lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;    Clinton có thể bắt nguồn từ tuyên bố     trước đó của đối tác Trung Quốc của bà, &amp;nbsp;ủy viên hội đồng nhà nước     chịu trách nhiệm vấn đề đối ngoại, Đới Bỉnh Quốc, trực tiếp với     chính bà Clinton và lặp đi lặp lại với một số phụ tá của Mĩ rằng     việc thực thi chủ quyền của Trung Quốc trên Biển Đông là một “lợi     ích cốt lõi "&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;ngang     hàng với Đài Loan và Tây Tạng.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;Theo     tường thuật, t&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;rong     khi Đới Bỉnh Quốc ngưng sử dụng từ "lợi ích cốt lõi" để mô tả chủ     quyền trên biển của Trung Quốc, nhiều nhân vật trong quân đội của     Trung Quốc vẫn tiếp tục sử dụng.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Tháng     1 năm 2011 trang mạng của tờ Nhân dân Nhật báo, cơ quan chính thức     của đảng Cộng sản Trung Quốc, khảo sát độc giả về việc liệu Biển     Đông có là "lợi ích cốt lõi" của Trung Quốc hay không, 97 % của gần     4.300 người trả lời là có.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Chưa đến nổi tới một cuộc chiến tranh     bắn nhau, bảo vệ tự do hàng hải tại một trong những tuyến đường biển     bận rộn nhất của thế giới đòi hỏi một giải pháp hoà giải cho các     tranh chấp chủ quyền lãnh thổ.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Bắt     đầu một tiến trình để giải quyết hoặc trung hoà hoá các vấn đề sẽ     đòi hỏi sự lãnh đạo của Mĩ và giải quyết.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Ngoại     giao cương quyết được hỗ trợ bởi sức mạnh hải quân và sự lãnh đạo     kiên trì có thể tạo ra một sự cân bằng trong khu vực để bảo vệ tự do     hàng hải, tính toàn vẹn của luật pháp quốc tế, và độc lập và chủ     quyền của các quốc gia Đông Nam Á.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Giải pháp tồi tệ nhất cho các tranh     chấp Biển Đông theo quan điểm của Mĩ đơn giản là để cho các nước     láng giềng ASEAN của Trung Quốc ngầm bằng lòng với vị thế của Bắc     Kinh và để cho toàn bộ Biển Đông trở thành lãnh thổ có chủ quyền của     Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Vị     thế này của Bắc Kinh cũng là giải pháp tồi tệ nhất đối với ASEAN và     mọi quốc gia có giao thương khác trên hành tinh.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Nhưng     một giải pháp cũng gần như tồi tệ như vậy là để cho Mĩ trở thành     nước can dự vào một cuộc đối đầu song phương với Trung Quốc mà không     có sự đồng ý và cam kết về hành động của Mĩ bởi chính các nước duyên     hải đang tranh chấp và các nước đồng minh của Mĩ châu Á-Thái Bình     Dương.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Nếu     không có sự ủng hộ của các liên minh khu vực, Mĩ sẽ vướng vào một     chiến dịch ở tận đầu cuối phía xa của đuôi hậu cần của mịnh nhưng     lại sâu bên trong tầm tay của một cường quốc lớn và đang trổi dậy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Giải pháp lí tưởng sẽ là để cho các     nước ASEAN phải đứng lên đối lại với Trung Quốc và nhấn mạnh vào một     giải pháp đa phương cho các tranh chấp dựa trên các quy định của     Công ước Liên Hợp Quốc của Luật Biển và Quy tắc ứng xử quy định bởi     Hiệp ước Thân thiện và&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Thương     mại, mà Trung Quốc đã kí năm 2002.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Giải     pháp này sẽ không thể thực hiện được trừ khi ASEAN phát triển được     các nguồn tài nguyên chính trị kinh tế và quân sự để thách thức ảnh     hưởng của Trung Quốc.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Trong     ngắn hạn, sự ủng hộ từ Hoa Kì và các cường quốc khu vực khác bao gồm     Nhật, Ấn Độ, và Australia có thể là một lồng ấp trong khi chờ ASEAN     phát triển một khả năng ngăn chặn tại chỗ.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Về     lâu dài, ASEAN phải tự mình đứng dậy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;ASEAN sẽ miễn cưỡng chấp nhận sự trợ     giúp của Mĩ nếu sự trợ giúp này thể hiện như một phần của chính sách     điạ chính trị chống Trung Quốc của một cường quốc lớn.Trung Quốc     không chỉ là một nước láng giềng của Đông Nam Á, mà còn là đối tác     thương mại, nhà đầu tư quan trọng nhất của nó, và đôi lúc cũng là     đồng minh chính trị. Khẳng định một mối đe dọa Trung Quốc và yêu cầu     các nước ASEAN tham gia vào một liên minh chống Trung Quốc là một     công thức cho sự thất bại về chính sách.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Thay     vào đó, Hoa Kì phải diễn giải thành một tầm nhìn cho các quốc gia     châu Á tương phản với việc áp đặt lại quyền bá chủ Trung Quốc khi     xưa.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Tầm     nhìn đó phải bao gồm các nguyên tắc truyền thống của phương Tây về     thương mại mở, độc lập chính trị, và chủ quyền lãnh thổ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;    &lt;b&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman; font-size: medium;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: small;"&gt;    &lt;span class="apple-style-span"&gt;VẤN ĐỀ BIỂN ĐÔNG&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Sáu nước tuyên bố các đảo của biển     Nam Trung Hoa: Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, Trung Hoa Dân Quốc (Đài     Loan), Việt Nam, Malaysia, Philippines và Brunei. Trung Quốc và Đài     Loan (chính phủ hai nước kình địch của "Trung Hoa")     đòi chủ quyền Biển Đông dựa trên các vật phẩm văn hóa, những ám chỉ     văn chương mơ hồ, và việc chiếm đóng hoàn toàn.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Việt     Nam cũng đòi chủ quyền tất cả các đảo trong Biển Đông chủ yếu dựa     trên các tài liệu lịch sử, trên việc từ bỏ chủ quyền sau chiến tranh     của Nhật Bản đối với các đảo ở biển Đông, và trên sự thừa kế những     di sản thực dân Pháp đối với một số một số đảo nhỏ then chốt ở biển     Đông.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Philippines,     Malaysia, và Brunei đòi chủ quyền tất cả hay một phần vạt biển phía     Nam của quần đảo Trường Sa phần lớn dựa trên các vùng đăc quyền kinh     tế (EEZ) và thềm lục địa tương ứng.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Theo     UNCLOS, vùng đặc quyền kinh tế trải dài 200 hải lí từ đường mức     triều thấp trên bờ biển của một quốc gia.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;Trung     Quốc công bố&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt; bản đồ của Biển     Đông cho thấy một đường đứt khúc trải rộng thẳng tới EEZ của đảo     Natuna của Indonesia, do đó có khả năng mở rộng số lượng các bên     tranh chấp mâu thuẫn nhau lên đến bảy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Đó không phải là một vấn đề pháp lí     phức tạp, nhưng là một mối đe dọa gần và nguy hiểm cho nền kinh tế     toàn cầu và hệ sinh thái khu vực.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;Các     tuyến giao thông&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt; qua Biển Đông     nối châu Âu và châu Á, làm cho Biển Đông thành một trong những đường     biển nhộn nhịp nhất trong các tuyến đường thủy trên thế giới.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Gần     một nửa vận chuyển đường biển của thế giới đi qua đó, và một tỉ lệ     đáng kể dầu mỏ phía đông bắc châu Á từ Trung Đông.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Biển     Đông cũng giàu hydrocarbon ở nhiều dạng khác nhau, và việc khai thác     đầy đủ các tài nguyên này đang bị kìm hãm do ranh giới chưa được     giải quyết và do có đe dọa quân sự trắng trợn.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Cuối     cùng, do đánh bắt quá mức, có một sự suy giảm rõ rệt trong tổng số     cá bắt được đã khiến ngư dân sử dụng các kĩ thuật tích cực hơn.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Khi     không có thỏa thuận đa phương để điều chỉnh việc đánh bắt cá ở Biển     Đông, ngành công nghiệp đánh bắt cá và sinh thái biển sẽ nhanh chóng     đi tới thảm hoạ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman; font-size: medium;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="background-color: cyan;"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;    &lt;span class="apple-style-span"&gt;Tranh chấp Biển Đông không phải là     vấn đề pháp lí phức tạp nhưng là mối đe dọa nguy hiểm cho nền kinh     tế toàn cầu và hệ sinh thái khu vực.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: #4c1130; line-height: 16pt; margin-bottom: 0pt; margin-top: 0pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;i&gt;    &lt;span style="font-size: small;"&gt;Đòi hỏi củaTrung Quốc&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Tất     cả các nước nguyên đơn biện minh cho tuyên bố lãnh thổ tương ứng của     họ bằng cách sử dụng các định nghĩa diễn giải sâu các điều khoản     UNCLOS.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;Tuy     nhiên, c&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;hỉ     có Trung Quốc biểu hiện sự kết hợp giữa đòi hỏi chủ quyền rộng về     &amp;nbsp;lãnh thổ, sức mạnh &amp;nbsp;kinh tế, chính trị và quân sự, môt lập trường     ngoại giao không khoang nhượng cùng với thái độ hung hăng lộ rõ     trong việc theo đuổi mục tiêu của nước này. &lt;/span&gt;    &lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Sự     kết hợp độc nhất những đặc điểm này lập tức làm cho Bắc Kinh thành     tay chơi quan trọng nhất trong việc giải quyết tranh chấp lãnh thổ     và là trở ngại lớn nhất để làmviệc này.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Khi thảo luận hướng về ngoại giao và     một giải pháp giải đàm phán cho tranh chấp, Bắc Kinh vẫn luôn lưu ý     tất cả các nước nguyên đơn khác rằng Biển Đông là lãnh thổ thuộc chủ     quyền của Trung Quốc và từ chối đàm phán trừ khi các bên chấp nhận     chủ quyền không thể chối cãi của Trung Quốc.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Đến     nay, chiến thuật của Trung Quốc là chỉ tham gia các cuộc đàm phán     song phương và né tránh việc phân xử khách quan thông qua các thủ     tục của UNCLOS hoặc bất ki phe bên ngoài nào.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Ngoài     ra, Trung Quốc cũng đưa ra các tuyên bố và cung cấp các định nghĩa     diễn giải sâu làm phức tạp quá mức tiến trình giải quyết tranh chấp     và đặt Trung Quốc vào một cuộc đối đầu với phần còn lại của thế giới     đi lại trên biển.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Thềm lục địa và tính phi thực tế của     việc vẽ ranh giới cho các nước ven biển với bờ biển phức tạp và lòi     lõm thái quá như Na Uy, hoặc cho các quốc gia quần đảo, như     Philippines hay Indonesia, đã được công nhận trong các điều khoản     của UNCLOS như Điều 7 ("đường cơ sở thẳng"), Điều&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;47     ("đường cơ sở quần đảo"), và các Điều 76 và 77 ("Thềm lục địa").&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Những     điều khoản này cho phép các nước vẽ đường biên giới thẳng qua các     chỗ ven biển và các hải đảo có địa hình phức tạp hoặc gần nhau, miễn     là chúng không ảnh hưởng với thông lệ tự do hàng hải.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;Tuy     nhiên, &lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Bắc Kinh mở rộng định     nghĩa của những điều khoản này bằng cách áp dụng chúng cho các đảo     và vùng biển mà họ đòi chủ quyền.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Uỷ ban Thường vụ của Quốc hội Nhân     dân đã thông qua "Luật về lãnh hải và khu vực tiếp giáp" (Luật lãnh     hải) ngày 25 tháng hai năm 1992.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Luật     này không xác định rõ ràng đòi hỏi chính xác về lãnh thổ của Trung     Quốc, nhưng nó khẳng định chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa và     Trường Sa.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Hơn     nữa, Trung Quốc đã công bố một bản đồ cho thấy toàn bộ Biển Đông từ     đảo Hải Nam cho đến đảo Natuna của Indonesia nằm trong một vòng kín     xem như lãnh hải của mình.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Năm     1993, bộ trưởng ngoại giao của Trung Quốc trấn an bằng lời với đối     tác Indonesia rằng đảo Natuna đông dân cư và &amp;nbsp;quan trọng về kinh tế     quan trọng không bị Trung Quốc đòi giành chủ quyền đâu, nhưng kể từ     đó Bắc Kinh chưa bao giờ chính thức xác nhận tuyên bố không chính     thức đó.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Theo UNCLOS và thông lệ quán quốc tế,     "lãnh hải" kéo dài 12 hải lí từ đường vạch mức triều thấp dọc theo     bờ biển của một quốc gia.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;Tuy     nhiên, kh&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;i Bắc Kinh kí kết     UNCLOS họ đưa vào thêmncác tuyên bố nói rằng các định nghĩa đã được     quy định về lãnh hải và quyền của quốc gia ven biển khác với các     định nghĩa nêu trong UNCLOS.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Trong     số những điều khác, Trung Quốc tuyên bố rằng:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;blockquote style="color: #4c1130;"&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 16pt; margin-bottom: 0; margin-top: 0;"&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;     &lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;1.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Theo      quy định của Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển, Cộng hòa Nhân      dân Trung Quốc được hưởng các quyền&amp;nbsp; chủ quyền và quyền tài      phán trên một vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lí và thềm lục địa.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;2.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Cộng      hòa Nhân dân Trung Quốc sẽ thực hiện, thông qua tham vấn, việc      phân định ranh giới về quyền tài phán trên biển với các quốc gia      có bờ biển đối diện hoặc tiếp giáp với Trung Quốc, tương ứng,      trên cơ sở luật pháp quốc tế và phù hợp với nguyên tắc công      bằng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;3.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Cộng      hòa Nhân dân Trung Quốc tái khẳng định chủ quyền đối với tất cả      các quần đảo và đảo liệt kê trong Điều 2 của Luật của nước Cộng      hòa Nhân dân Trung Hoa về Lãnh hải và vùng tiếp giáp, được ban      hành ngày 25 tháng 2 năm 1992.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;4.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Cộng      hòa Nhân dân Trung Quốc tái khẳng định rằng các quy định của      Công ước LHQ về Luật Biển liên quan đến việc qua lại thông      thường (innocent passage) qua lãnh hải không làm phương hại đến      quyền của một quốc gia ven biển đòi hỏi, theo luật pháp và các      quy định của quốc gia đó, một nhà nước nước ngoài&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;phải      có được sự chấp thuận trước hoặc thông báo trước cho các quốc      gia ven biển về sự di chuyển của tàu chiến của mình qua lãnh hải      của quốc gia ven biển.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: #4c1130; line-height: 16pt; margin-bottom: 0pt; margin-top: 0pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: small;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Những     tuyên bố này thay đổi một cách cốt lỏi ý nghĩa của các điều khoản     UNCLOS và trái ngược hẳn với luật biển truyền thống.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Trung     Quốc tuyên bố vùng đặc quyền kinh tế của họ không chỉ là một ranh     giới kinh tế mà lãnh thổ có chủ quyền, do đó mở rộng biên giới biển     ra xa 200 hải lí.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Bắc     Kinh cũng tuyên bố rằng các đảo không có người ở và các rạn san hô     của Biển Đông là lãnh thổ Trung Quốc, và do đó, cũng có các vùng đặc     quyền kinh tế trải rộng thêm hơn 200 hải lí từ mỗi đảo, và thềm lục     địa của nó trải rộng ra xa tới mức như Bắc Kinh chọn để vẽ nó.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Cuối     cùng, các tuyên bố này mở rộng rất nhiều đặc quyền của Trung Quốc     với tư cách là một quốc gia ven biển qua việc nhấn mạnh rằng tàu     chiến qua lại bình thường trước tiên phải được sự cho phép của Trung     Quốc, một lần nữa vi phạm của cả UNCLOS lẫn luật biển truyền thống.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&lt;span style="font-size: medium;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-size: medium;"&gt;    &lt;span style="background-color: cyan;"&gt;Bắc Kinh cũng tuyên bố rằng     các đảo không có người ở cũng có vùng đặc quyền kinh tế.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: #4c1130; line-height: 16pt; margin-bottom: 0pt; margin-top: 0pt;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;    &lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;    &lt;span style="font-size: medium;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;    &lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: small;"&gt;    Vị thế của chính phủ Trung Quốc đã tác     động trực tiếp đến các nền kinh tế trong vùng, tự do hàng không và&amp;nbsp;     tàu bè của toàn cầu và của &amp;nbsp;lực lượng hải quân và không quân Mĩ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: small;"&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Nếu     Trung Quốc được quyền thực thi chủ quyền đối với Biển Đông thì tàu     buôn đi qua vùng biển đó, dù mang cờ gì, cũng sẽ phải chịu ràng buộc     bởi pháp luật và các quy định của Trung Quốc và bất kì khoản phí,     thuế hoặc hạn chế khác mà Trung Quốc có thể chọn để áp đặt.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Ngoài     ra, Trung Quốc sẽ có đặc quyền khai thác cá tôm, khoáng sản trên     biển mà các nước ven biển khác phụ thuộc vào cho một phần thu nhập     đáng kể tài nguyên thiên nhiên của họ.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Cuối     cùng, Trung Quốc nhấn mạnh rằng bất cứ tàu chiến đi qua Biển Đông     trước hết phải được sự cho phép làm vô hiệu quyền của tàu chiến nước     ngoài tiến hành việc đi lại bình thường.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Hơn     nữa, các tàu chiến đi qua vùng lãnh hải chịu những hạn chế nghiêm     trọng áp dụng trên các hoạt động của mình.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Những hạn chế này, nếu áp dụng cho     toàn bộ Biển Đông, sẽ hạn chế nghiêm trọng hoạt động của Hải quân Mĩ     và cản trở khả năng bảo vệ việc vận chuyển đường biển của Mĩ và quốc     tế.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Hơn     nữa, dựa trên vị thế của Trung Quốc có thể thấy rằng tranh chấp giữa     Trung Quốc và Hoa Kì về hoạt động của máy bay do thám EP-3 gần đảo     Hải Nam tháng Tư năm 2001; nhìều hành động sách nhiễu chống lại các     tàu Mĩ USNS Impeccable và Victorious mùa xuân năm 2009&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;;     vụ va chạm giữa một tàu ngầm Trung Quốc với giàn phát tín hiệu của     tàu USNS John McCain tháng Sáu năm 2009, và việc phô trương lực     lượng gần đây qua các cuộc tập trận hải quân trong vùng biển Hoàng     Hải không phải là những sự cố cô lập, mà là những chương mới nhất     trong chiến dịch của Trung Quốc để khẳng định chủ quyền đối với    &lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Biển     Đông và cũng có thể là những vòng đấu đầu tiên trong một trận đấu xô     đẩy leo thang giữa Trung Quốc và Hoa Kì.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;i&gt;Đòi hỏi của Trung Quốc mạnh cỡ     nào?&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&lt;i&gt;&amp;nbsp;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;i&gt;    &lt;/i&gt;Vào thế kỉ thứ 9, một tàu buôn chạy buồm của Ả Rập chìm ngài     khơi đảo Belitung, chỗ hiện nay thuộc lãnh hải Indonesia thuộc mảng     phía nam của Biển Đông.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Con     tàu đầy 60.000 hiện vật bằng vàng, bạc, sứ mỏng và rõ ràng phát xuất     từ thành phố cảng Quảng Châu ở nam Trung Quốc và hướng tới các thị     trường ở Đông Nam Á.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;Tàu     buôn này do ngư dân Indonesia&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;     phát hiện vào năm 1998 và hiện được coi là một trong những phát hiện     quan trọng nhất trong khảo cổ học biển.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Xác tàu Belitung này không phải là     một tàu buôn Trung Quốc (nhà Đường Trung Quốc đã không có một văn     hoá đi biển chuyên nghiệp), nhưng nó là biểu tượng của ý thức hệ Hoa     vi trung (Sinocentric) mới vể sự nổi trội của Trung Quốc&amp;nbsp; ở     &amp;nbsp;Đông Á. Đòi hỏi chủ quyên Biển Đông của Chính phủ Trung Quốc một     phần dựa trên các di tích cổ xưa, tiền kim loại, mảnh gốm, và đại     loại những thứ như thế mà Trung Quốc vất (xả rác) trên các đảo nhỏ ở     Biển Đông.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Sự     kiện là các hiện vật đó có nhìều khả năng nhất là không do các thủy     thủ Trung Quốc bỏ lại, hình như không ảnh hưởng đến các tuyên bố kì     quặc của Bắc Kinh.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;    &lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&lt;span style="font-size: medium;"&gt;    &lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-size: medium;"&gt;    &lt;span style="background-color: cyan;"&gt;Trung Quốc cũng biện minh     cho các tuyên bố của mình về Biển Đông với những bài viết mơ hồ khác     nhau cách đây hơn 2.000 năm.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: #4c1130; line-height: 16pt; margin-bottom: 0pt; margin-top: 0pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;    &lt;span style="font-size: medium;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;    &lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: small;"&gt;    &lt;span class="apple-style-span"&gt;Không thể nào Bắc Kinh chứng minh     được rằng người Trung Quốc đã từng thường trú ở các quần Trường Sa     hay Hoàng Sa, bởi vì các đảo này là không thể ở được.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Nhiều     đảo hoàn toàn hoặc từng lúc bị chìm dưới nước.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Những     đảo hầu như khô ráo thì lại thiếu nguồn nước ngọt, và các địa hình     thấp này phải luân phiên phô tiếp với các loại gió mùa.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Ngày     nay, dân số duy nhất trên các hải đảo và các rạn san hô ở đây chỉ là     các đơn vị quân đội được duy trì ở mức chi phí quân sự to lớn từ các     chính phủ tương ứng và những người này phải chịu mức nguy cơ cá nhân     cao.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;Các đảo này hoàn     toàn không&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt; thể nói là có "một     đời sống kinh tế của riêng mình" và do đó không thể sinh ra một vùng     đặc quyền kinh tế riêng cho chúng theo Điều 121 của UNCLOS.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Trung Quốc cũng trích dẫn nhiều văn     bản lịch sử mơ hồ, đầy nghi vấn, và ngoài lề (off-point) trở ngược     hơn 2.000 năm trong nỗ lực lập hồ sơ đòi hỏi chủ quyền đối với Biển     Đông. &amp;nbsp;Chắc chắn rằng các nhà thám hiểm và ngư dânTrung Quốc đã từng     đi thuyền trên Biển Đông trong 2000&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;năm     qua, và một số đã ghi lại những khám phá của họ, nhưng cũng rõ ràng     như thế rằng theo truyền thống, Trung Quốc đã xem đảo Hải Nam là     tiền đồn cực Nam của nền văn minh của họ, chắc chắn cho đến cuối thế     kỉ 19.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Những tài liệu cổ của Trung Quốc     không bác bỏ những tuyên bố của Việt Nam, Philippines, Malaysia,     Brunei, hay Indonesia.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Có     bằng chứng khảo cổ học đáng kể cho thấy rằng những người khu vực     Đông Nam Á hiện nay đã từng sống trên những quần đảo này rất lâu     trước khi Trung Quốc có sử viết.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;Nhiều     làn sóng d&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;i dân đã tới     Indonesia và quần đảo Phi Luật Tân xa xưa tới cỡ 250 000 năm.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Những     giống dân đầu tiên đi thuyền chèo hoặc buồm trên Biển Đông để đi đến     nơi mà con cháu của họ đang sống ngày nay.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Mặc     dù quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa quá nhỏ để cư trú thường xuyên,     các dân tộc của tất cả các nước ven biển này đã đánh bắt tôm cá và     khai thác kinh tế hai quần đảo đó trước khiTrung Quốc tồn tại.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Đối với các quốc gia ven Biển Đông,     đòi hỏi chủ quyền của Trung Quốc tương tự như một trong những hàng     xóm của bạn tuyên bố rằng toàn bộ đường phố trước nhà của bạn là tài     sản cá nhân của anh ta.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Hơn     nữa, anh ta còn cho rằng vỉa hè, lối lái xe vào nhà của bạn, và sân     trước đến tận trước cửa nhà bạn cũng thuộc về anh ta.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;Các     b&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;ảo vệ có vũ trang của anh ta     đậu xe trên lối vào nhà bạn và anh ta bẽ hoa ở vườn bạn.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Nếu     bạn hay người hàng xóm của bạn phản đối, anh ta phủ nhận tính hợp lệ     của chủ quyền của bạn và từ chối giải quyết ở tòa án.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Nếu     ai đó nằng nì về về quyền sở hữu của mình thì các bảo vệ của anh ta     sẽ đánh người đó.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;    &lt;span class="apple-style-span"&gt;NHỮNG CÁCH NHÌN ĐUA TRANH&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Cộng đồng quốc tế, dẫn đầu là Mĩ,     đang theo đuổi một tầm nhìn về tương lai của Đông Nam Á và cách giải     quyêt các tranh chấp ở Biển Đông đấu lại với quan điểm về thế giới     của Trung Quốc.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Cách     nhìn thế giới của các nhà nước quốc gia (nation states) là cách nhìn     theo mô hình Westphalian về các đất nước độc lập với các vùng lãnh     thổ có chủ quyền.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Hiến     chương Liên Hiệp Quốc và Công ước LHQ về Luật Biển là những biểu     hiện của mô hình đó.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;Trái     lại, cách &lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;nhìn của Trung Quốc,     &amp;nbsp;là một trật tự thế giới theo kiểu Trung Quốc, một bộ mặt mới cho hệ     thống thiên triều - chư hầu của nước Trung Quốc khi xưa, trong đó     Trung Quốc là trung tâm quyền lực và Bắc Kinh là cực chính trị toàn     cầu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Các quốc gia Đông Nam Á đã áp dụng mô     hình Westphalian như của chính họ và thành lập ASEAN như một cách     bảo vệ minh bạch chủ quyền và độc lập của các nước thành viên.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Tuy     nhiên, hệ thống đế quốc-chư hầu là một phần quen thuộc của lịch sử     Đông Nam Á và với giá là sự độc lập mà họ chấp nhận được, đặc biệt     như là phương cách thay cho sự đối đầu với sức mạnh quân sự của     Trung Quốc.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;i&gt;Trật tự thế giới theo kiểu Trung     Quốc&lt;/i&gt;.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Cơ     chế của hệ thống chư hầu thường được miêu tả tương đối lành tính.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;Các     nước dâng cống nạp&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;, các vị vua     hoặc đại sứ của họ thực hiện một buổi lễ khấu đầu hoàng đế Trung     Quốc thừa nhận chủ quyền của mình, và đổi lại họ được ban cho quà     tặng đắt tiền và được cấp những nhân nhượng thương mại hấp dẫn.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Theo     các nhà sử học tán thành cách nhìn này về các hệ thống chư hầu, các     hoàng đế Trung Quốc hiếm khi can thiệp vào công việc nội bộ của một     quốc gia và không hám tới lãnh thổ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Thực tế là các hoàng đế Trung Quốc đã     xem vương quốc chư hầu của họ theo cùng một cách mà các vị vua ở     châu Âu xem thuộc địa của họ: Hoàng đế không ngần ngại sử dụng vũ     lực quân sự để bảo vệ tài sản của mình.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Ví     dụ, ở thế kỉ 15, một vị vua chư hầu trên đảo Java của Indonesia đã     giết một số sứ thần do hoàng đế Trung Quốc đã được gửi tới để phong     vương cho "vua" tự xưng ở thuộc địa của Trung Quốc tại Palembang,     một thuộc địa đã thần phục Java trước đó.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Để     đáp trả hoàng đế đã phái một hạm đội hải quân lớn để chuyển một     thông điệp rằng: "Phải lập tức dâng ngay 60.000 lượng vàng để chuộc     lại tội phạm thì mới có thể bảo toàn đất đai và dân chúng. Nếu không     sẽ không thể ngăn quân đội thiên triều tới trừng phạt".&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Khi đảng Cộng sản Trung Quốc lật ngôi     hoàng đế vào năm 1947 họ đã tìm cách lấy lại quyền kiểm soát tất cả     các lĩnh vực cũ của đế chế.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Học     giả đáng kính về Trung Quốc John K. Fairbanks mô tả thế giới quan     của Trung Quốc theo các đường tròn đồng tâm với một "Khu Hoa"     (Sinic) bên trong gồm các nước liền kề có văn hóa tương tự, "Khu nội     Á" gồm các nước chư hầu ở rìa lãnh thổ Trung Quốc, và " Khu ngoại vi     " gồm các nước rợ.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Vương     quốc Kashgar đã từng là một chư hầu trong vùng ngoại vi, trái với     Hàn Quốc thuôc Khu Hoa bên trong.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Ngày     nay, Vương quốc Kashgar xưa là một phần của Trung Quốc đổi tên thành     tỉnh Tân Cương.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Mặc     dù thuộc địa này từng hai lần tuyên bố độc lập với tên là Cộng hòa     Đông Turkistan (vào năm 1933 và 1944), Quân đội Nhân dân Giải phóng     đã “giải phóng một cách hòa bình" nhà nước độc lập này từ chính nó     năm 1949.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;    &lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;    &lt;span style="font-size: medium;"&gt;    &lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-size: medium;"&gt;    &lt;span style="background-color: cyan;"&gt;Các hoàng đế Trung Quốc đã     xem các vương quốc chư hầu của họ giống như các vị vua ở châu Âu xem     thuộc địa của họ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: #4c1130; line-height: 16pt; margin-bottom: 0pt; margin-top: 0pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;    &lt;span style="font-size: medium;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;    &lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: small;"&gt;    &lt;span class="apple-style-span"&gt;Cộng hòa Nhân dân Trung Quốc thiếu     sức mạnh để mở rộng ảnh hưởng của nó đến tất cả các cựu chư hầu của     đế chế.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Hàn     Quốc thoát khỏi số phận của Kashgar vì sự trổi dậy của Đế quốc Nhật     Bản.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Hàn     Quốc đã trở thành một chiến trường giữa hai đế quốc Trung Quốc và     Nhật Bản, và &amp;nbsp;Hoàng đế Nhật Bản đã giành chiến thắng năm 1895.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Mặc     dù có những kỉ niệm đau đớn thời Nhật chiếm đóng, lớp bạc trang sức     cho người Hàn Quốc ngày nay là do việc bị Nhật thuộc địa hoá và hậu     quả chiến tranh thế giới II ngăn cản Trung Quốc thôn tính Hàn Quốc     như nó đã làm với Đông Turkistan và Tây Tạng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Ý kiến cho rằng Hàn Quốc có thể đã     phải chia sẻ số phận của các cựu chư hầu của Trung Quốc không chỉ là     suy đoán mà là ý kiến ​​đã được xem xét của Viện Hàn lâm Khoa học Xã     hội Trung Quốc.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Năm     2002, chính phủ Trung Quốc đã phát động một nỗ lực nghiên cứu gọi là     Dự án Đông Bắc.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Năm     2004 các nhà nghiên cứu dự án này ở Học viện Khoa học Xã hội Trung     Quốc tuyên bố rằng vương quốc Hàn khi xưa là Koguryo không phải là     một vương quốc độc lập, nhưng là một tỉnh của Trung Quốc.Cùng năm     đó, Bộ Ngoại giao Trung Quốc loại bỏ tất cả các tài liệu tham khảo     nêu Koguryo như là một thời kì lịch sử Hàn Quốc khỏi trang web của     mình.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Chính     phủ Trung Quốc đã chủ trì các nỗ lực nghiên cứu tương tự được gọi là     Dự án Tây Bắc và Tây Nam tương ứng cho Tân Cương và Tây Tạng. Có lẽ     chỉ là vấn đề thời gian trước khi Viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc     ra mắt dự án nghiên cứu mới về cựu chư hầu của Trung Quốc ở Đông Nam     Á.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Đông Nam Á cũng nợ nền độc lập đương     đại của mình từ sự chiếm đóng của nước ngoài.Giữa thế kỉ 17 và 19,     các cường quốc châu Âu mở rộng đế chế của họ tới các nhà nước chư     hầu của Trung Quốc khắp vùng Nam Á và Đông Nam Á, bao gồm cả Việt     Nam và nhiều vương quốc khác cai trị trong các khu vực của     Philippines và Indonesia hiện nay.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Người     Nhật và châu Âu tướt các nước này khỏi tay các hoàng đế Trung Quốc     yếu kém theo những gì màTrung Quốc hiện đại nhạo báng là "hiệp ước     bất bình đẳng", và họ biến các thuộc địa của Trung Quốc thành các     thuộc địa của châu Âu.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Sau     khi đế quốc Nhật bị hủy diệt trong chiến tranh thế giới II và các đế     quốc châu Âu rút lui khỏi châu Á, di sản quan trọng nhất của việc     chiếm đóng đó là khái niệm nhà nước độc lập và có chủ quyền còn sót     lại.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Trung     Quốc đã quá yếu để tái khẳng định quyền kiểm soát các nước nước chư     hầu cũ chống lại sự đối đầu của châu Âu và Mĩ, và các quốc gia mới     đã được xây dựng trên các khuôn mẫu biên giới của các thuộc địa cũ     được giải phóng, ít nhất là tạm thời, khỏi ảnh hưởng của Trung Quốc.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;    &lt;span style="font-family: Times New Roman; font-size: medium;"&gt;    &lt;br /&gt;&lt;/span&gt;    &lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-size: medium;"&gt;    &lt;span style="background-color: cyan;"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Trung Quốc không quan     tâm đến các hiệp ước và căn cứ của các đòi hỏi hiện nay về lãnh thổ     của là các mối quan hệ đế quốc - chư hầu trước thời thuộc địa&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: #4c1130; line-height: 16pt; margin-bottom: 0pt; margin-top: 0pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;    &lt;span style="font-size: medium;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;    &lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: small;"&gt;    &lt;span class="apple-style-span"&gt;Để theo đuổi tham vọng của Bắc Kinh,     Trung Quốc không quan tâm đến các "điều ước bất bình đẳng" đàm phán     với Nhật Bản và các cường quốc châu Âu và lấy căn cứ cho các đòi hỏi     hiện tại về lãnh thổ của mình trên các mối quan hệ chư hầu tiền     thuộc địa&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Ví     dụ, từ năm 1992 và 2000 Trung Quốc và Việt Nam đàm phán biên giới&amp;nbsp;     trên biển thuộc Vịnh Bắc Bộ.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Căn     cứ cho đòi hỏi chủ quyền của Việt Nam trong Vịnh này là hiệp ước     1887 giữa Pháp và Trung Quốc thiết lập đường biên giới hiện đại của     Việt Nam.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;Tuy nhiên,    &lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Trung Quốc &amp;nbsp;không muốn công     nhận tính hợp lệ của Hiệp định hoặc căn cứ &amp;nbsp;lịch sử của Việt Nam.     Cuối cùng thì một hiệp ước cũng được thoả thuận, nhưng rõ ràng là     quá không công bằng cho Việt Nam nên Hà Nội đã phải giữ các điều     khoản bí mật trong nhiều năm.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Cuối     cùng một số điều khoản cũng bị rò rỉ ra ngoài, thổi bùng tình cảm     dân tộc và đe dọa sự ổn định của chính phủ Việt Nam.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Vì mỗi quốc gia ở Đông Nam Á dẫn xuất     các đường biên giới hiện nay của họ từ các hiệp ước và các hiệp định     thời thuộc địa (kể cả Thái Lan, dù chưa bao giờ là một thuộc địa của     châu Âu, nhưng đã kí hiệp ước biên giới với các đế quốc châu Âu),     kinh nghiệm của Việt Nam sẽ được coi như là một cảnh báo cho bất kì     nước ASEAN đang cố gắng đàm phán song phương với Trung Quốc.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Tuy     nhiên, không lâu sau khi Việt Nam kí kết hiệp ước biên giới, Tổng     thống Gloria Macapagal Arroyo của Philippines kí một thỏa thuận thăm     dò dầu mỏ với Trung Quốc năm 2004.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Giống     như Việt Nam, bà ta cũng đã cố giữ bí mật về các điều khoản nhưng     không thành công.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Phụ     lục “A” bí mật trước đây đã cho thấy rằng các ranh giới mô tả bao     gồm các diện tích rất lớn thuộc vùng đặc quyền kinh tế của     Philippines.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Trong     tổng số gần 150 000 km vuông bao gồm trong thỏa thuận, khoảng 24 000     km vuông nằm trong lãnh hải trước đây chỉ do Philippines đòi hỏi chủ     quyền.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Khi     các điều khoản của hiệp ước bí mật cuối cùng đã phô bày, tình cảm     dân tộc một lần nữa bùng lên.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;Nhà     xuất bản &lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Amado Macasaet của     tạp chí phổ biến và đáng kính Philippines tên Malaya , đã đi xa tới     mức nói rằng Tổng thống Arroyo cần bị kết tội phản quốc vì đã kí kết     các hiệp định mà ông cáo buộc là được thực hiện để đổi lấy các khoản     vay&amp;nbsp; "có chủ ý cho hối lộ và tham nhũng." Sau đó, ngay cả cựu     Tổng thống Marcos cũng được ưa chuộng hơn Arroyo.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Đối với các thuộc địa cũ của Trung     Quốc, có rất ít lí do để tin rằng chịu lép với Trung Quốc ở Biển     Đông sẽ thoả mãn sự thèm khát lãnh thổ hoặc quyền bá chủ của     họ.Trong trật tự thế giới theo Trung Quốc, Trung Quốc không phải là     một nước trong một cộng đồng nhưng là đất nước văn minh lâu đời nhất     trong số những nước thăng tiến.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Chủ     quyền của bất kì nước nào tột cùng cũng mắc nợ Trung Quốc và mức độ     độc lập tuỳ thuộc vào sự đánh giá theo "lợi ích cốt lõi" của Bắc     Kinh. Khi khẳng định "chủ quyền không thể chối cãi" của mình trên     biển Đông, Bắc Kinh đang đặt xuống các cột mốc &amp;nbsp;như muốn nói: "Chúng     tôi&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;có     thể giải quyết vấn đề này theo cách dễ dàng, hoặc theo cách khó     khăn, nhưng đó sẽ là cách của Trung Quốc."&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;    &lt;span class="apple-style-span"&gt;QUAN ĐIỂM TRONG KHỐI ĐÔNG NAM Á&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Lối ngoại giao tích cực của Mĩ tìm     cách kết lại với nhau thành một "liên minh cân bằng" chống lại Trung     Quốc chỉ có thể khẳng định sự ngờ vực của Trung Quốc về một chiến     lược của Mĩ để kiềm chế Trung Quốc, trong khi đó, đồng thời, các     hành động của Mĩ sẽ làm xa lánh các chính phủ Đông Nam Á.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;Các     thủ đô &lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;ASEAN quan tâm tới     Trung Quốc hơn là Washington, nhưng họ cũng rất dễ bị áp lực kinh tế     và quân sự của Bắc Kinh và do đó miễn cưỡng kích động trả thùTrung     Quốc.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Lí     tưởng nhất, ASEAN có Hải quân Hoa Kì hoạt động có hiệu lực trên Biển     Đông để duy trì hòa bình, trong khi ASEAN sau đó phản bác ậm ờ bên     lề và trấn an Trung Quốc rằng họ không có liên can gì hết.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Tất     nhiên, trí tuệ hơn ASEAN biết rằng họ phải làm tốt hơn như vậy.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Thông     hiểu quan điểm của các nước ASEAN là bước đầu tiên trong việc phát     triển một chính sách cân bằng và thích hợp.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Indonesia, Malaysia, Philippines,     Singapore, và Thái Lan thành lập ASEAN vào năm 1967 với mục tiêu đề     ra là củng cố hòa bình và ổn định, nhưng mục tiêu quan trọng nhất là     để đạt được sự chấp nhận của mỗi thành viên theo kiểu nguyên tắc     Westphalian như “tôn trọng độc lập,&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;chủ     quyền, bình đẳng, toàn vẹn lãnh thổ và bản sắc dân tộc của tất cả     các quốc gia lẫn nhau." Trong Chiến tranh lạnh, ASEAN tiếp tục phát     triển như một công cụ ngoại giao làm rào cản cuộc đua tranh của các     siêu cường vào trong khu vực.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Sau     khi Chiến tranh lạnh, ASEAN chiêu mộ thêm Brunei, Myanmar,     Campuchia, Lào, và Việt Nam, và tập trung vào phát triển kinh tế.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Trong     thế kỉ 21, một lần nữa vấn đề an ninh lại giành quyền ưu tiên trên     chương trình nghị sự của &amp;nbsp;ASEAN. Đầu tiên là khủng bố quốc tế và     cướp biển đã lôi kéo sư hợp tác an ninh liên-ASEAN, và bây giờ sự     trỗi dậy của Trung Quốc ngày càng đứng đầu chương trình nghị sự của     cuộc thảo luận an ninh.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Viện dẫn mức gia tăng nhanh chóng gần     đây trong chi tiêu quân sự ở Đông Nam Á, một số nhà phân tích dự     đoán rằng các quốc gia này đã chuẩn bị cho cuộc đua tranh quân sự     với Trung Quốc.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Ví     dụ, Viện nghiên cứu Hòa bình Quốc tế Stockholm đã báo cáo rằng hàng     vũ khí nhập khẩu cho Indonesia, Singapore và Malaysia tương ứng tăng     84 % , 146 % , và 722 % trong năm năm qua.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Trong     cùng một khung thời gian, ngân sách quốc phòng của Thái Lan đã tăng     gấp đôi.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Một     số nhà phân tích cho rằng sự gia tăng rất lớn trong chi tiêu quốc     phòng là một chỉ báo về sự quan ngại của Đông Nam Á trước mối đe dọa     Trung Quốc.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Thật     không may, giống như nhiều hoạt động do chính phủ lãnh đạo ở Đông     Nam Á, có rất ít chất liệu hơn so với dữ liệu thô cho thấy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Ở Malaysia, chẳng hạn,việc mua sắm     tiêu tốn hàng tỉ USD (thường được trích dẫn) các tàu ngầm của Pháp     và các hệ thống vũ khí đắt tiền khác có lẽ dính dáng nhiều tới việc     tham nhũng quá độ hơn là kế hoạch quốc phòng chiến lược. Trong thực     tế, lịch sử của việc mua sắm vũ khí ở Malaysia có vẻ đè nặng&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;với     tham nhũng - một cách để trang sức lực lượng vũ trang của mình với     các vũ khí mật độ thấp đắc tiền làm hậu cần thêm phức tạp mà chẳng     có thêm giá trị chiến đấu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;    &lt;span style="font-family: Times New Roman; font-size: medium;"&gt;    &lt;br /&gt;&lt;/span&gt;    &lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-size: medium;"&gt;    &lt;span style="background-color: cyan;"&gt;Philippines, dễ bị Trung     Quốc tấn công, an ninh quốc gia hi sinh cho chính trị trong nước.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: #4c1130; line-height: 16pt; margin-bottom: 0pt; margin-top: 0pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;    &lt;span style="font-size: medium;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;    &lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: small;"&gt;    &lt;span class="apple-style-span"&gt;Tại Thái Lan, sự gia tăng quân đội     chỉ bắt đầu sau cuộc đảo chính của quân đội Hoàng gia Thái Lan năm     2006,&amp;nbsp; thiết lập một chính phủ lệ thuộc quân đội.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;Ngoài     ra&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;, mặc dù các vị tướng tán     thành một chính sách quốc phòng thân Mĩ theo các quan chức khách Mĩ     &amp;nbsp;(visiting US officials), việc mua sắm thiết bị của họ là từ một sự     pha trộn không bình thường các công ti ngoài nước Mĩ.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Theo     quan điểm hậu cần một sự pha trộn thiết bị quân sự sẽ làm vịệc bảo     quản &amp;nbsp;khó khăn và tốn kém, mặt khác, sử dụng các hảng cung cấp vũ     khí nhỏ hơn ngoài nước Mĩ có thể cho quan chức Thái truy cập dễ dàng     hơn để được lại quả.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Tại Philippines, nước Đông Nam Á chỉ     đứng thứ hai so với Việt Nam về mức độ dễ bị Trung Quốc tấn công, an     ninh quốc gia bị hi sinh cho chính trị trong nước.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Kể     từ ngày 11 tháng 9 Hoa Kì đã tham gia vào một nỗ lực lâu dài để cải     thiện khả năng của lực lượng vũ trang Philippines.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Tổng     số trợ giúp của Hoa Kì tăng gấp ba lần từ khoảng USD 38.triệu năm     2001 lên gần USD 120 triệu năm 2010.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Ngoài     ra, không kể trong những đô la trợ giúp này là hàng triệu chi cho     một loạt các cuộc tập trận mạnh mẽ Mĩ-Philippines đang diễn ra được     thiết kế để cải thiện khả năng của lực lượng vũ trang Philippines.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Thật     không may, bất chấp những nỗ lực chân thành của Bộ Tư lệnh Thái Bình     Dương của Mĩ, chỉ có những cải thiện nhỏ trong quân lực Philippines     (PAF).&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Việc thiếu sự cải thiện này liên quan     đến ngân sách quốc phòng suy giảm của Philippines. Khi sự trợ giúp     của Mĩ tăng thì Quốc hội Philippines cắt giảm ngân sách quốc phòng     bớt.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Bên     cạnh mối đe dọa Trung Quốc, Philippines cũng phải đối phó với nhiều     cuộc nổi dậy bên trong, nhưng hầu hết các thiết bị của PAF đều thuộc     thời chiến tranh Việt Nam và ngân sách quốc phòng hiện nay chỉ vào     khoảng 1 %&amp;nbsp; GDP, hay khoảng USD 1,16 triệu trong năm 2009.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Mặc     dù, hoặc có lẽ vì trợ giúp hào phóng của Mĩ, nhiều chính trị gia     Philippines, trong đó có Tổng thống mới đắc cử Benigno Aquino III,     cảm thấy rằng họ được quyền hưởng nhiều hơn.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Lờ     đi sự đồng loã của mình trong cấp ngân sách thiếu thốn cho lực lượng     an ninh Philippines, các chính trị gia này đang kêu gọi xem xét lại     Hiệp định về Lực lượng khách (thỏa thuận cho phép sự hiện diện của     quân đội Mĩ để giúp đào tạo PAF).&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Phản     đối của họ là Mĩ không làm đúng mức để hiện đại hóa lực lượng vũ     trang Philippines, và họ tưởng tượng Hiệp định về Lực lượng Tham     quan như một công cụ để tận dụng to lớn hơn nữa trợ cấp quân sự Mĩ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;May mắn thay, bức tranh an ninh ở     Đông Nam Á không phải tất cả là sự rẻ rung tài năng và sự lười     biếng.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Cả     Việt Nam lẫn Indonesia đang thực hiện những việc mua sắm vũ khí đáng     kể tập trung vào việc củng cố an ninh quốc gia của họ.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Ngoài     ra, sau nhiều thập kỉ đầu tư khôn ngoan, lực lượng vũ trang của     Singapore đang ở đẳng cấp thế giới và đến nay là mạnh nhất trong     ASEAN.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;    &lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;    &lt;span style="font-size: medium;"&gt;    &lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-size: medium;"&gt;    &lt;span style="background-color: cyan;"&gt;Tổng số lực lượng không quân     và hải quân của ASEAN đang tăng tác động, nhưng họ không đủ để đánh     bại quân đội hùng mạnh của Trung Quốc.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: #4c1130; line-height: 16pt; margin-bottom: 0pt; margin-top: 0pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;    &lt;span style="font-size: medium;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;    &lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: small;"&gt;    &lt;span class="apple-style-span"&gt;Trên giấy tờ, tổng số lực lượng hải     quân và không quân của ASEAN đang tăng tác động, ASEAN đã nâng cấp     một đội bay gồm 680 máy bay chiến đấu cánh cố định, 412 tàu chiến     đấu, và 8 tàu ​​ngầm trong lực lượng hải quân kết hợp. Những con số     này chưa đủ để đánh bại Quân đội nhân dân Giải phóng mạnh mẽ, với 2     300 máy bay chiến đấu, 65 tàu ngầm, và 256&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;tàu     chiến đấu, nhưng họ đủ để hoạt động như một rào cản một khi có một ý     hướng &amp;nbsp;phòng thủ chung.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Thật     không may, ASEAN không phải là NATO: không có quốc gia nào ở Đông     Nam Á là bị hiệp ước ràng buộc để trợ giúp một nước khác trong     trường hợp bị tấn công, và chỉ có một ít nỗ lực bản địa đơn lẻ để     phối hợp các hoạt động quân sự.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Indonesia là quốc gia lớn nhất Đông     Nam Á, chiếm 40 % dân số của khu vực, nó có nền kinh tế lớn nhất và     một nền dân chủ đang phát triển.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;Quan     điểm của &lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Indonesia về hoạt     động của Trung Quốc phản ánh tầm nhìn của Jakarta của chính nó như     là một nhà lãnh đạo chính thức của ASEAN.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Phát     biểu tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế ở Washington,     DC, Bộ trưởng ngoại giao của Indonesia Marty Natalegawa nói: "Đối     với các thành viên của ASEAN, cái đáng lo ngại hơn là khả năng rằng     Biển Đông có thể là một nơi diễn chính của sự kình địch có thể xảy     ra."&amp;nbsp; Mục tiêu của Indonesia, và mở rộng ra cũng của cả ASEAN,     là làm cân bằng Hoa Kì chống lại Trung Quốc để bảo vệ toàn vẹn lãnh     thổ và độc lập của họ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Chính phủ Việt Nam nhận thức Trung     Quốc không có gì khác hơn là một mối đe dọa sống còn, môt sự lo lắng     được xác nhận bởi kinh nghiệm lịch sử.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Lịch     sử ghi chép của Việt Nam có cách đây 2 700 năm.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Trung     Quốc chiếm đóng đất nước trong hơn một ngàn năm trong những năm lịch     sử đó và Hà Nội là đối tượng của một tình trạng triều cống nặng nề     trong hầu hết các phần còn lại của lịch sử của nó.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Mặc     dù có nhiều cuộc chiến tranh lâu dài và khó khăn với Trung Quốc, Hà     Nội chỉ được hưởng độc lập thực sự một số giai đoạn ngắn ngủi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Kinh nghiệm của Hà Nội vớiTrung Quốc     &amp;nbsp;hậu đế chế là sự coi thường thường xuyên của nước này đối với chủ     quyền và độc lập của Việt Nam.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Năm     1979, để trừng phạt Hà nội về những chính sách mà Bắc Kinh không ưa,     Trung Quốc tấn công Việt Nam và chiếm đóng trong thời gian ngắn một     số phần đất nước này.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Ngoài     ra, Hải quân nhân dân giải phóng (PLA) Trung Quốc trong nhiều dịp đã     tấn công và đánh chìm tàu ​​thuyền của hải quân Việt Nam hoạt động     chỉ ngay ngoài bờ biển miền Nam Việt Nam và cách xa hàng trăm dặm từ     bờ biển của Trung Quốc; binh lính của Trung Quốc đồn trú các đảo nhỏ     và đảo san hô bên trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam; tàu hải     quân PLA thường xuyên sách nhiễu, bắt giữ ngư dân Việt Nam; và&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Bắc     Kinh cản trở những nỗ lực của Hà Nội khai thác các nguồn tài nguyên     khí đốt tự nhiên ngay bên trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Tuy     nhiên, Hà Nội cẩn thận không dám chọc giậnTrung Quốc và tiếp tục tìm     kiếm quan hệ tốt với Bắc Kinh.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;    &lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;    &lt;span style="font-size: medium;"&gt;    &lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-size: medium;"&gt;    &lt;span style="background-color: cyan;"&gt;Kinh nghiệm của Hà Nội với     Trung Quốc sau đế chế là sự coi thường thường xuyên của nước này đối     với nền độc lập của Việt Nam.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: #4c1130; line-height: 16pt; margin-bottom: 0pt; margin-top: 0pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;    &lt;span style="font-size: medium;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;    &lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;    &lt;span class="apple-style-span"&gt;Mặc dù Singapore không là một phía     trong tranh chấp lãnh hải ở biển Đông, và 75 % dân số là người gốc     Trung Quốc, quan điểm của Singapore về Trung Quốc trổi dậy chứng     minh quy tắc của ASEAN là ngờ vực các ý đồ của Trung Quốc. Singapore     là một đất nước đa sắc tộc, nhưng phần lớn dân số là con cháu của     những di dân Trung Quốc, chủ yếu là những người lao động đưa tới     trong thời gian cai trị của Anh.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Do     dân số nhập cư và thành công kinh tế, một số nước trong khu vực phẫn     nộ Singapore và thường phát biểu sự nghi ngờ về lòng trung thành của     nước này.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Mặc     dù trong nhiều thập kỉ Singapore đã xây dựng những liên kết kinh tế     mạnh mẽ với Trung Quốc, nhưng phải đợi cho đến năm 1990 nước này mới     mở quan hệ chính thức với Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa – đó là nước     cuối cùng trong ASEAN làm như vậy.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Singapore     tiếp tục các liên kết kinh tế mạnh mẽ đó, nhưng tình hình căng thẳng     gần đây của Trung Quốc đã buộc Singapore tuyên bố chỗ đứng của mình.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Để trấn an các nước láng giềng (và     thông báo cho Trung Quốc) rằng Singapore không phải là một tỉnh của     Trung Quốc, Thủ tướng Singapore Lí Hiển Long, vào dịp lễ kỉ niệm     Quốc Khánh tháng 8 năm 2010, đã thực hiện một điểm mô tả độc đáo về     bản sắc văn hoá độc đáo của Singapore, bao gồm cả việc thừa nhận     tiếng Anh như ngôn ngữ quốc gia và ẩm thực đặc sắc của Singapore.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Để     nhấn mạnh thông điệp này, ngày 06 Tháng Chín năm 2010, xã luận của     tờ Straits Times, tờ báo quốc gia của Singapore và phát ngôn của     chính phủ, nhấn mạnh rằng người dân Singapore không phải người Trung     Quốc ở nước ngoài, nói rằng, “từ ngữ &amp;nbsp;‘người Trung Quốc ở nước     ngoài’ gây nhức nhối người dân Singapore thuộc tất cả các chủng tộc&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;bởi     vì nó hàm ý rằng người Trung Quốc ở Singapore theo cách nào đó 'ở     nước ngoài’, ngăn cách với ‘đại lục’. Nó có lẽ cũng ngụ ý một mong     muốn là sẽ 'trở về 'một ngày nào đó.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Trong     thực tế, hầu hết người Singapore ở đây không phải là 'ở nước ngoài.’     Họ có gốc gác ở đây." Trong xã luận khác mùa hè vừa qua tờ Straits     Times thận trọng chấp nhận cách tiếp cận mới của Washington về Biển     Đông và cảnh báo Bắc Kinh rằng "hành động của họ sẽ được theo dõi     chặt chẽ về những gì họ nói về sự trổi đây hoà bình thành của cường     quốc đang phát triển này. ‘&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Mối quan tâm lớn nhất của Singapore     về các chính sách mới của Mĩ không phải là sợ hãi việc khiêu khích     Trung Quốc mà là tính hay thay đổi trong chính sách đối ngoại của     Mĩ, một quan điểm phản ánh vị thế cả ASEAN rộng lớn hơn.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Theo     quan điểm của ASEAN, mặc dù nhiều thập kỉ với các đòi hỏi mạnh mẽ     của Trung Quốc cùng với các hành động phô trương quân sự, Mĩ vẫn     "giữ kẽ ” về &amp;nbsp;vụ tranh chấp; dường như không biết hoặc không quan     tâm đến sự hám lợi của Bắc Kinh trong Biển Đông và các tác động đối     với khu vực và toàn cầu.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Ví     dụ, khi Philippines, một đồng minh theo hiệp ước của Mĩ, phát hiện     một cài đặt hải quân Trung Quốc trên Mischief Reef, Washington đã     không chia sẻ sự phẫn nộ của Manila và đứng ngoài vụ tranh chấp,     ngay cả khi Trung Quốc tiếp tục mở rộng và bàh trướng sự hiện diện     của họ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Nhưng các nước ASEAN là đi nước đôi     về cả Mĩ lẫn Trung Quốc.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Họ     yêu cầu sự trợ giúp và sự hiện diện trước sau như một của Mĩ để cân     bằng với Trung Quốc.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Đồng     thời, nhiều nước ASEAN cũng không muốn cho Mĩ truy cập quá nhiều vì     sợ ảnh hưởng đến chủ quyền của họ.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Các     nước ASEAN lo ngại sức mạnh quân sự và ý đồ chính trị của Trung Quốc     , nhưng họ chào đón đầu tư của Trung Quốc và các cơ hội kinh doanh     tại thị trường rộng lớn củaTrung Quốc.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Cuối cùng, các nước ASEAN còn xa để     thống nhất trong quan điểm của họ về Trung Quốc như một mối đe dọa.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Bốn     trong số mười quốc gia của ASEAN là Myanmar, Campuchia, Lào và Thái     Lan không phải là một bên trong tranh chấp lãnh thổ ở biển Đông.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Chính     quyền quân sự Miến Điện, một chế độ ha đẳng quốc tế, xếp nước Cộng     hòa Nhân dân Trung Hoa là một trong số ít các chính phủ thân thiện     với nước này và sẽ miễn cưỡng bảo vệ các đối tác ASEAN chống lại sự     xâm lấn của ông chủ của Miến Điện.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Thái     Lan đang ngập sâu trong phân li về chính trị và khó có thể tham gia     vào một sự phòng vệ chung.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Hơn     nữa, tinh hoa của Thái Lan rất tự hào về chính sách ngoại giao linh     hoạt kiểu “tre” của Thái Lan và thấy không có lí do để không uốn     cong theo gió từ Trung Quốc.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Hoàng     gia ở cả Thái Lan và Campuchia ở trên những điều kiện thân thiện với     chính phủ Trung Quốc.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Cuối     cùng, thủ tục quyết định sự đồng thuận của ASEAN có nghĩa là Bắc     Kinh chỉ cần một lá phiếu bất đồng là tránh được sự chỉ trích của     ASEAN.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;    &lt;span class="apple-style-span"&gt;TIẾN LIÊN….&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Các quốc gia Đông Nam Á sử dụng ASEAN     để tạo ra một hàng rào ngoại giao xung quanh khu vực.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;Tuy     nhiên, n&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;hư các sự kiện gần đây     cho thấy, một Trung Quốc đang trổi dậy đang đẩy ngược ranh giới đó     và ASEAN hiện đang mong muốn sự hiện diện của Hoa Kì tăng lên để cân     bằng sự lấn át của Trung Quốc.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Thực     tế khắc nghiệt là ngay cả các hiệp ước an ninh có bọc thép và sự     hiện diện của các tàu chiến Mĩ cũng không đủ để bảo vệ các nước Đông     Nam Á nếu họ không sẵn sàng để tự vệ.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Các     nước ASEAN phải hành động một cách riêng lẻ lẫn tập thể để tạo ra     rào cản có thực chất trước sự xâm lấn của Trung Quốc.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Trích     dẫn từ nhà thơ Robert Frost, "hàng rào tốt tạo hàng xóm tốt", và     ASEAN thiếu sức mạnh thể chế, sự cố kết và sự thống nhất về mục đích     để xây dựng một hàng rào tốt.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Trung Quốc gây ra mối đe dọa quân sự     đáng kể và hiện hành, nhưng sự trợ giúp của Mĩ bắt đầu với một sự     tích tụ của quân đội ASEAN là tương tự như xây dựng một ngôi nhà     bằng cách bắt đầu với mái nhà.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Các     ưu tiên hàng đầu phải để cho từng quốc gia riêng lẻ xây dựng một nền     móng cho ngôi nhà đó bằng cách làm sạch hệ thống pháp luật của họ và     giảm tham nhũng.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Ngoại     trừ Singapore, tất cả các nước trong ASEAN là bị ảnh hưởng với hệ     thống pháp luật tham nhũng sâu sắc.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Tham     nhũng tư pháp là cực kì không được lòng dân, ở Indonesia được biết     đến là "mafia tư pháp", và trợ giúp của Mĩ trong cuộc chiến chống nó     sẽ được hoan nghênh.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Mĩ     có một số chương trình, đặc biệt là Sở Tư pháp và An ninh Nội địa,     có thể trợ giúp các nổ lực &amp;nbsp;cải cách tư pháp bản địa và cần được ưu     tiên hàng đầu cho việc trơ giúp cho khu vực.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;    &lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;    &lt;br /&gt;&lt;/span&gt;    &lt;/span&gt;    &lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-size: medium;"&gt;    &lt;span style="background-color: cyan; font-style: italic; font-weight: 700;"&gt;    Cải thiện đáng kể trong hệ thống pháp luật của ASEAN và tăng trưởng     trong nền kinh tế của nó phải đến trước khi tăng sức mạnh quân sự.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: #4c1130; line-height: 16pt; margin-bottom: 0pt; margin-top: 0pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman;"&gt;    &lt;span style="font-size: medium;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;    &lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: small;"&gt;    &lt;span class="apple-style-span"&gt;Ưu tiên thứ hai cho việc xây dựng     ngôi nhà ASEAN là các bức tường và các cột chống kinh tế sẽ chống đỡ     lên tới các mái nhà.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;ASEAN     đã có những tiến bộ trong việc nới lỏng hạn chế thương mại liên -     ASEAN, nhưng khối này phải tiếp tục mở rộng những nỗ lực đó, và các     nước này phải cải cách nền kinh tế nội bộ của họ để cho phép tăng     trưởng kinh tế. Một lần nữa, Mĩ có nhiều bộ, ban và các cơ quan đó     có thể và nên trợ giúp phát triển kinh tế ở Đông Nam Á.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Đặc     biệt, Đại diện Thương mại Mĩ có thể thương lượng một thỏa thuận tăng     cường thương mại giữa Mĩ và ASEAN, có lẽ theo mô hình hiệp định     thương mại Mĩ-Việt Nam, hiệp định này đã làm rất nhiều để trợ giúp     các cải cách kinh tế của Việt Nam.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Ở Đông Nam Á, trong một thời gian Mĩ     có thể cung cấp một lá chắn an ninh cho các nước ASEAN, nhưng sự     quan tâm đó không phải trở thành một nghĩa vụ không đáy.Trợ cấp an     ninh, như trợ cấp phúc lợi, thương mại, hoặc công nghiệp, có thể trở     nên những quyền đươc hưởng tốn kém và cuối cùng có thể thúc đẩy hành     vi đi ngược với ý định ban đầu của trợ cấp.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Nếu có sự cải thiện đáng kể trong hệ     thống pháp luật và tăng trưởng trong nền kinh tế thì sức mạnh quân     sự gia tăng sẽ đi theo sau một cách tự nhiên.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Giảm     bớt gánh nặng trong việc mua sắm hệ thống vũ khí mà việc sử dụng     thực tế của nó chỉ làm giàu các nhà chính trị hoặc là các tướng lãnh     sẽ làm tăng đáng kể khả năng quân sự mà không tốn kém thêm xu nào.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Hơn     nữa, cùng với các nến kinh tế quốc gia lớn hơn và mạnh mẽ hơn, quân     đội khu vực sẽ đạt được nhiều nguồn lực hơn cho hiện đại hoá mà     không làm tăng gánh nặng lên người nộp thuế.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Lầu     Năm Góc đã có các chương trình trợ giúp mạnh mẽ về quân sự trong khu     vực, và các quân đội quốc gia đã cải thiện có thể tận dụng sự trợ     giúp này của Mĩ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Về mặt ngoại giao, ASEAN nên bắt đầu     thương lượng liên ASEAN về biên giới nội bộ.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Bắt     đầu tiến trình này có thể buộc Trung Quốc đòi tham gia vào tiến     trình đa phương, cho phép ASEAN xây dựng các điều khoản cho các cuộc     đàm phán.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Thậm     chí nếu Bắc Kinh không tham gia, một thỏa thuận biên giới ASEAN sẽ     phức tạp đường lối ngoại giao của Trung Quốc và làm hỏng việc đe doạ     song phương của họ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Về mặt quân sự, ASEAN cần bắt đầu     tiến trình cải thiện khả năng quốc phòng để tiến hành phòng vệ quân     sự chung.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Xây     dựng từ các bước nhỏ đã bắt đầu - chống khủng bố xuyên quốc gia,     trấn áp cướp biển, và cung cấp cứu trợ thiên tai - quân đội ASEAN sẽ     bắt đầu tìm kiếm cơ hội để cải thiện khả năng của mình để thực hiện     các hoạt động liên minh..Các mục tiêu đề ra của ASEAN về ngoại giao     và chính trị là để bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của các     quốc gia thành viên.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Xây     dựng một rào chắn quân sự tập thể để bảo vệ những mục tiêu này chống     lại mọi kẻ thù có thể có không phải là một hoạt động chống Trung     Quốc.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Cuối cùng, không phải là mục đích của     bài viết này lập luận rằng Bắc Kinh nhất thiết sẽ thực thi các đặc     quyền khi xưa của họ, nhưng đúng hơn là tư tưởng “Hoa vi trung” là     cơ sở lịch sử mà từ đó các nhà lãnh đạo Trung Quốc sẽ nhìn thế giới.     Bắc Kinh phải được thuyết phục để trở thành một thành phần kết dính     vào mô hình Westphalian.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Cựu     Thứ trưởng Ngoại giao Robert Zoellick thường phát biểu rằng Trung     Quốc cần trở nên một "kẻ trong cuộc" nhiều hơn nữa trong hệ thống     quốc tế và rằng mục tiêu đó cần phải duy trì là mục tiêu dài hạn của     chính sách của Mĩ.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Trong     nửa sau của thế kỉ 20, Trung Quốc hưởng rất nhiều lợi ích từ sự bảo     vệ vốn có của mô hình Westphalian về một nhà nước-quốc gia và hệ     thống quốc tế rộng lớn hơn.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Bây     giờ Trung Quốc đã đủ lớn để ảnh hưởng đến trật tự thế giới, Trung     Quốc không được phép thiết lập một cấu trúc tầng với Trung Quốc đòi     hỏi quyền lớn hơn các nước khác.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Các nhà hoạch định chính sách ở     Washington phải nhớ rằng Trung Quốc hiện đang không phải là mối đe     dọa cho bất cứ nước nào.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Mặc     dù có tiềm năng đáng kể cho một cuộc đụng độ Mĩ-Trung Quốc, Đường     lối ngoại giao tốt ở Washington và sự trưởng thành chính trị lớn     mạnh ở Bắc Kinh có thể ngăn ngừa bất kì cuộc đối đầu như vậy.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Cách     tốt nhất để đạt được mục tiêu này là gán Trung Quốc vào các tổ chức     dựa trên luật lệ và sau đó nhấn mạnh rằng Bắc Kinh phải tuân thủ     những luật lệ này .&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Hiệp     ước về biển quan trọng nhất toàn cầu là UNCLOS, nhưng Mĩ vẫn chưa     phê chuẩn hiệp ước đó và do đó có ít sức mạnh để ảnh hưởng đến việc     thực hiện hiệp ước hơn so với Trung Quốc.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Cách     duy nhất đối với Mĩ để có được một chỗ ngồi tại bàn UNCLOS là phê     chuẩn UNCLOS và tham gia các uỷ ban khác nhau hướng dẫn thi hành     hiệp ước này.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Lợi ích của Mĩ trong việc duy trì tự     do hàng hải ở Biển Đông và các vùng biển tranh chấp khác cần được     bảo vệ bằng ngoại giao hỗ trợ bởi sức mạnh quân sự.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Mĩ     không phải nao núng hay thỏa hiệp, bởi vì bất kì nhượng bộ tạm thời     nào cho những đòi hỏi không hợp lí rõ rệt của Trung Quốc sẽ không     kiếm được lòng biết ơn, mà thay vào đó sẽ trở thành một tiền lệ cho     các đòi hỏi tương lai của &lt;span id="goog_452919531"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span id="goog_452919532"&gt;&lt;/span&gt;Trung Quốc.&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;Bằng     n&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;goại     giao và quân sự, Washington phải tiếp tục triển khai lực lượng đủ để     ngăn cản tham vọng lãnh thổ không biện minh được củaTrung Quốc.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #4c1130; line-height: 16pt; margin-bottom: 0pt; margin-top: 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="line-height: 16pt; margin-bottom: 0; margin-top: 0;"&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;Bản dịch của Huỳnh Phan&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-839396160019732242?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/839396160019732242/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=839396160019732242&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/839396160019732242'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/839396160019732242'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2011/06/oi-pho-voi-bac-kinh-o-bien-ong.html' title='Đối phó với Bắc Kinh ở biển Đông!'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-jeunPAuip0o/TgndCVZcWKI/AAAAAAAAA-o/i6Fsc5tkl5s/s72-c/IMG_2973.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-8681688414472559583</id><published>2011-06-24T09:24:00.000+07:00</published><updated>2011-06-24T09:24:28.311+07:00</updated><title type='text'>Bất bình.</title><content type='html'>&lt;b style="color: blue;"&gt;Người Việt có tính thực dụng thuộc vào hàng đầu chăng?Ai cũng bất bình về chuyện biển Đông và đảo với Trung Quốc nhưng giao thương với họ thì rất khắt khít.Có nhiều người quen buôn bán với Trung Quốc mà giàu lên.Hàng của họ rẻ nên dân ta chấp nhận dễ dàng dù biết nhiều chuyện độc hại.Nhớ có lần tin đồn uống bia Trung Quốc thì có thể vô sinh nữa chứ.Chiến tranh mà xảy ra thì thiệt hại đáng kể cho cả hai phía nhưng có lẽ mưu đồ độc chiếm biển Đông của họ thì ai cũng biết nên không thể nhẫn nhịn như bấy lâu.Những người theo chủ nghĩa dân tộc ở Campuchia lại ủng hộ cho hành động của Trung Quốc ở biển Đông.Biết làm sao khi trong quá khứ giữa dân tộc Việt và Khơ me có quá nhiều ân oán.Tuy nhiên muốn đi đến thỏa hiệp Trung Việt trên biển Đông thì có lẽ cuộc so kè phải được đẩy tới một giới hạn nào đó mà hai bên cảm thấy không nên tiến xa trong đòn cân não này nữa!&lt;/b&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-8681688414472559583?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/8681688414472559583/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=8681688414472559583&amp;isPopup=true' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/8681688414472559583'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/8681688414472559583'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2011/06/bat-binh.html' title='Bất bình.'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-7965757587306662786</id><published>2011-06-18T20:20:00.001+07:00</published><updated>2011-06-18T20:21:42.220+07:00</updated><title type='text'>Lang thang và lan man.</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-Q5laKdVaoIo/TfyiXAxu5mI/AAAAAAAAA-M/H94JDoJJzdg/s1600/Picture+098.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://4.bp.blogspot.com/-Q5laKdVaoIo/TfyiXAxu5mI/AAAAAAAAA-M/H94JDoJJzdg/s320/Picture+098.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-dS_bw83h5lk/Tfyjenje92I/AAAAAAAAA-Q/lGLiOgacDfw/s1600/Picture+088.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://3.bp.blogspot.com/-dS_bw83h5lk/Tfyjenje92I/AAAAAAAAA-Q/lGLiOgacDfw/s320/Picture+088.jpg" width="240" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-d49-9wB2ZPA/TfyjtbSg8zI/AAAAAAAAA-U/SN2yxM3i-x4/s1600/Picture+136.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://1.bp.blogspot.com/-d49-9wB2ZPA/TfyjtbSg8zI/AAAAAAAAA-U/SN2yxM3i-x4/s320/Picture+136.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-size: large;"&gt;Có thú vui là hay lang thang để hiểu thế giới quanh mình có gì thay đổi sau một quãng thời gian.Đúng là quanh mình vẫn có nhiều người dễ thương và lẫn kẻ đáng ghét.Đành phải chấp nhận cuộc đời như thế.Có lúc phải đi chung một đoạn đường với kẻ luôn làm mình khó chịu.Chín bỏ làm mười.Cố tìm điều gì đó thú vị để cho cuộc hành trình có ý nghĩa hơn bởi nhiều điều tuy không thích nhưng nó nói lên được một sự thật nghiệt ngã nào đó.Bỏ đi cái tôi nặng nề,chìm lẫn vào đám đông.Ta bỗng thấy nhẹ nhàng hơn,bay bổng hơn trong thế giới này.Ta bỗng gặp trời xanh qua kẽ lá nhưng lại cảm nhận bầu trời lung linh hơn bao giờ hết.Cứ thế mà tiến bước lên đường dù phía trước là gì.Không đi thì không bao giờ đến được.Thích thì làm dù phải đối mặt với trở ngại ra sao!&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-7965757587306662786?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/7965757587306662786/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=7965757587306662786&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/7965757587306662786'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/7965757587306662786'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2011/06/lang-thang-va-lan-man.html' title='Lang thang và lan man.'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-Q5laKdVaoIo/TfyiXAxu5mI/AAAAAAAAA-M/H94JDoJJzdg/s72-c/Picture+098.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-6195932102849494847</id><published>2011-06-11T10:57:00.000+07:00</published><updated>2011-06-11T10:57:11.107+07:00</updated><title type='text'>Chiến tranh.</title><content type='html'>&lt;span style="color: blue; font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Liệu chiến tranh Việt Trung có thể xảy ra không?Hy vọng không diễn ra nhưng Biển Đông sẽ dần thuộc quyền kiểm soát phần lớn của Trung Quốc là điều thấy rõ.Chỉ mong chuyện đi lại trên Biển Đông được tự do là mừng lắm rồi.Tuy nhiên từ lúc này trở đi thì mọi chuyện phải luôn cảnh giác cao độ.Nhiều người cho là mức độ đèn Vàng rồi.Nếu không tranh đấu bền bỉ sẽ mất rất nhiều quyền lợi trên Biển Đông vì sự khát dầu cho sự tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc là khôn cùng!&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-6195932102849494847?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/6195932102849494847/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=6195932102849494847&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/6195932102849494847'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/6195932102849494847'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2011/06/chien-tranh.html' title='Chiến tranh.'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-8606878062011396333</id><published>2011-06-01T08:58:00.001+07:00</published><updated>2011-06-01T09:01:03.556+07:00</updated><title type='text'>Chuyện thời sự.</title><content type='html'>&lt;div style="color: red; font-family: &amp;quot;Trebuchet MS&amp;quot;,sans-serif;"&gt;&lt;b&gt;(Đây là bài viết của Dương Minh Long,chỉ bỏ câu cuối bài)&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Trong lúc cả nước xừng xực choáng tai nghe đồn chuyện nhạy cảm tận ngoài khơi xa.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Dân phố thị lại có cớ bớt buồn.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Vì thực tình nước mình buồn quá.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Đang thất nghiệp tràn lan chả có việc gì đi lui đi tới.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Thông tin lại còn giáng cho biết vẫn đang còn hơn 3 triệu hộ đói nghèo.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Một  cặp mà quặp nhau ở nước mình tối thiểu cũng là một cặp đôi + với 2 con&amp;nbsp;  / vị chi là 4 người/1hộ. Vậy bài toán quá đơn giản: 3 triệu hộ x 4 nhân  khẩu = 12 triệu miệng người / đang đói / hoặc đang trong quá trình đói /  thậm chí đã đói quá niên hạn rồi!&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Một số nơi đói vẫn đang ngắc  ngoải đói, ngồi chờ bên thống kê đến đếm… thế còn số đói đã ra đi hôm  qua… hôm kia, chắc nhóm đi đếm làm gì có thời gian để đếm…&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Anh cứ ngồi đói yên ở đấy, anh ngồi yên để chúng tôi khẳng định cái con số đói cho chính xác để vào sổ rồi trừ hao cái đã…&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Mọi thứ mất giá.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Giá của mọi thứ đã mất giá.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Giá cao nhất cũng đã không còn giá.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Giá đẹp nhất là giá Người cũng không còn ai quan tâm.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Về mặt deco đất nước lúc loạn lạc, đói chính là vết tô son duyên dáng nhất của một chính thể.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Nhưng  hay nhất và sang trọng nhất là mình phải đặt cho nó một cái tên, để bạn  bè quốc tế nhìn vào mới thấy một Việt Nam Đói cho Sạch – Rách cho Thơm:  tên ấy tạm đặt là những hộ nghèo!&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Nghèo mà còn không sợ thì mình sợ chó gì cái nghèo.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Nghèo mà Danh Dự của Tổ Quốc vẫn còn thì mình còn sợ gì cái nghèo.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Danh Dự mà đứng trên cái nền nghèo thì Danh Dự đã đứng ở chân tường Danh Dự rồi.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Nghèo mà cõng Danh Dự trên lưng từ điển new gọi là Nghèo Sang!&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Đánh Pháp mình còn nghèo rớt mùng tơi.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Diệt Mỹ, tưởng có đồng ra đồng vào, có đồng nào đâu.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Đánh đu bạn Liên Xô, rồi cũng lại trên răng dưới cắt tút.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Xông lên với anh Môi và Lợi, rồi lại nghiến răng kèn kẹt nửa đêm.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Rốt lại, chỉ còn hào khí dân tộc đùm bọc lẫn nhau.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Vì thế, mình còn sợ gì nghèo.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Nước mình có một lợi thế đặc biệt là khi có chiến tranh, ắt lại không nghèo!&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Không khí đậm đặc ủ ê như thế nhưng chỉ chợt có giao tranh là cả nước vui hơn hội ngàn năm.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Tinh thần xuống đuờng là có. Tất nhiên giờ này ai đi xuống đường biểu tình chống chính phủ thì thật buồn cười quá!&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Đây là lúc cả nước đồng lòng.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;(Nước  mình bao giờ chả đồng lòng khi phải quyết đánh một thằng nào đó. Chỉ  tan nát và chia chác khi cả nước buồn không làm gì thôi).&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Vậy  quyết để nước không buồn. Để nước Việt không còn bị chia chác, vì mảnh  nào của Tổ Quốc cũng bị chia nát rồi, còn mỗi khơi xa là ra tấm ra món.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-8606878062011396333?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/8606878062011396333/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=8606878062011396333&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/8606878062011396333'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/8606878062011396333'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2011/06/chuyen-thoi-su.html' title='Chuyện thời sự.'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-808186356670749896</id><published>2011-05-24T10:46:00.001+07:00</published><updated>2011-05-24T10:47:39.820+07:00</updated><title type='text'>Vào hè.</title><content type='html'>&lt;dl&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://i129.photobucket.com/albums/p234/dennys_bucket/cuoccuoc_Porzana_porzana.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="245" src="http://i129.photobucket.com/albums/p234/dennys_bucket/cuoccuoc_Porzana_porzana.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;dd&gt;&lt;i&gt;&amp;nbsp;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;i&gt;Ai xui con cuốc gọi vào hè?&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;i&gt;Cái nóng nung người nóng nóng ghê.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;i&gt;Ngõ trước vườn sau um những cỏ,&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;i&gt;Hồng rơi thắm rụng ngán cho huê.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;i&gt;Trên cành gọi bạn chim xao xác,&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;i&gt;Trong tối đua bay đóm lập lòe.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;i&gt;May được nồm nam cơn gió thổi,&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd style="color: blue; font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;i&gt;Đàn ta ta gảy khúc nam nghe!&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;i&gt;&lt;b style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-family: Verdana,sans-serif;"&gt;(Dương Bá Trạc) &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/dd&gt;&lt;/dl&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-808186356670749896?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/808186356670749896/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=808186356670749896&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/808186356670749896'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/808186356670749896'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2011/05/vao-he.html' title='Vào hè.'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-6330053548538110497</id><published>2011-05-16T20:25:00.003+07:00</published><updated>2011-05-16T20:27:28.708+07:00</updated><title type='text'>Giải pháp.</title><content type='html'>&lt;div style="color: blue; font-family: Georgia,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;span style="background-color: blue; font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="background-color: #f3f3f3;"&gt;Mấy năm nay luôn gặp trắc trở.Có lúc tưởng như không còn lối thoát nữa thì tự nhiên lại xuất hiện lối ra.Bước qua cánh cửa đó lại có thêm sự thách đố mới.Mày mò mở thì lại đụng thêm nhiều chuyện rắc rối không ngờ.Mới hay mình chưa có cái nhìn toàn cục,chỉ biết đối phó với từng trở ngại riêng biệt.Sức người cũng có hạn.Không tham lam giải quyết tận gốc một vấn đề nào đó với sức lực của một cá nhân. Phải biết thời thế ra sao nữa!&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-6330053548538110497?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/6330053548538110497/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=6330053548538110497&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/6330053548538110497'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/6330053548538110497'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2011/05/giai-phap.html' title='Giải pháp.'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-5055328143274187232</id><published>2011-05-07T14:37:00.003+07:00</published><updated>2011-05-07T14:43:01.770+07:00</updated><title type='text'>Lạm phát và Dân chủ.</title><content type='html'>&lt;div style="color: blue;"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-5HSpXYnNzDY/TcT3kiy8bcI/AAAAAAAAA9k/saf5Q7tquwE/s1600/3trung1ty.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="216" src="http://3.bp.blogspot.com/-5HSpXYnNzDY/TcT3kiy8bcI/AAAAAAAAA9k/saf5Q7tquwE/s320/3trung1ty.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Có lẽ nổi bật nhất thời gian gần đây là tình hình lạm phát trên thế  giới và những bất ổn tại Trung Đông do phong trao đòi hỏi dân chủ lên  cao. Nguyên nhân sâu xa của những thay đổi này có lẽ có nguồn gốc từ sự  phát triển của kinh tế, khoa học kỹ thuật và dẫn tới sự thay đổi về tư  duy con người .&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Nếu như trong thời kỳ phong kiến, thời kỳ chiếm  hữu nô lệ thì con người sinh ra đều đã xác định khá rõ thân phận của  mình và họ thường chấp nhận thân phận đó tới cuối đời, bắt đầu từ thời  kỳ phục hưng và sự xuất hiện chủ nghĩa tư bản thì con người bắt đầu có  một khái niệm mới về sự bình đẳng, công bằng và dân chủ. Sự đấu tranh  của loài người vẫn luôn hướng tới bình đẳng, công bằng và dân chủ, phong  trào đòi hỏi dân chủ tại Trung Đông là tất yếu mà ngòi nổ lại chính là  tình hình lạm phát leo thang và tầng lớp nghèo bị tác động lớn họ đòi  hỏi phải có sự chia sẻ về quyền lợi hợp lý và công bằng hơn giữa các  nhóm người, nhóm lợi ích trong xã hội. Trung Quốc là một nước có lợi thế  về nhân công lao động giá rẻ do có nguồn lao động dư thừa từ khu vực  nông thôn chuyển sang công nghiệp sẵn sang chấp nhận bán sức lao động  với giá thấp. Nhưng khi kinh tế đi lên, người dân Trung Quốc bắt đầu  không chấp nhận tiếp tục bán sức lao động với giá rẻ mạt như xưa để cho  các nhà đầu tư nước ngoài hoặc các doanh nghiệp bản địa lợi dụng, và  tình hình thiếu hụt nhân công, bãi công đòi tăng lương, giảm giờ làm sẽ  tác động tới giá cả hàng hóa của Trung Quốc nói riêng và của thế giới  nói chung khi mà công xưởng của thế giới giờ có chi phí sản xuất đắt hơn  với đòi hỏi tăng lương và tăng chất lượng sống của đối tượng tầng lớp  lao động nghèo tại &amp;nbsp;Trung Quốc. Với tình hình tăng nhân số ngày càng  nhanh, biến đổi khí hậu, sự giới hạn về năng lực tăng thêm trong lĩnh  vực nông nghiệp thì một điều chắc chắn giá cả các hàng hóa cả nông  nghiệp và công nghiệp chắc chắn còn tiếp tục tăng. Một thách thức mới  đặt ra cho thế giới trong tương lai là tình trạng giá cả sẽ leo  thang, &lt;span style="color: red;"&gt;nếu chỉ áp dụng chính sách tiền tệ không thể giải quyết nổi và  con người buộc phải suy nghĩ tới cách sử dụng làm sao cho thật hiệu quả  tài nguyên của mình và tìm kiếm những công nghệ mới thay thế.&lt;/span&gt; Tình trạng  bùng nổ về đòi hỏi, yêu cầu có chất lượng cuộc sống cao hơn và quyền  lợi nhiều hơn của đông đảo tầng lớp nghèo trên thế giới sẽ còn tiếp tục  gia tăng trong tương lai cũng sẽ dễ dẫn tới những bất ổn cho nhiều quốc  gia nếu chúng ta không tìm được phương cách giải quyết thực sự có lợi  cho tất cả và không giải quyết được những nhu cầu sống cơ bản của tầng  lớp người nghèo.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: cyan;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;(Bài này là của bạn Nguyễn Hồng Hải) &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-5055328143274187232?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/5055328143274187232/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=5055328143274187232&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/5055328143274187232'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/5055328143274187232'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2011/05/lam-phat-va-dan-chu.html' title='Lạm phát và Dân chủ.'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-5HSpXYnNzDY/TcT3kiy8bcI/AAAAAAAAA9k/saf5Q7tquwE/s72-c/3trung1ty.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-3968430363602315511</id><published>2011-05-06T20:26:00.000+07:00</published><updated>2011-05-06T20:26:31.703+07:00</updated><title type='text'>Vì sao cần những cá nhân anh hùng?</title><content type='html'>&lt;div style="color: blue; text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="color3 fontsize12" style="font-size: small; line-height: 17px;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="color3 fontsize12" style="line-height: 17px;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="color3 fontsize12" style="line-height: 17px;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Chính cá nhân anh hùng, tài giỏi là vũ khí mạnh nhất, hiện đại nhất trong Thế giới hiện đại.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;b style="color: blue;"&gt; &lt;span class="color3 fontsize12" style="line-height: 17px;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Cần  đầu tư, đào tạo, huấn luyện những cá nhân anh hùng, yêu nước, tài giỏi.  Đó là thứ vũ khí hiện đại, tối tân nhất, mạnh nhất khi Tổ quốc bị một  quốc gia nào đó muốn lăm le, thôn tính.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b style="color: blue;"&gt;&lt;span class="color3 fontsize12" style="line-height: 17px;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;(&lt;span style="color: red;"&gt;Trích từ Tạp văn&lt;/span&gt;)&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b style="color: blue;"&gt;&lt;span class="color3 fontsize12" style="line-height: 17px;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Tuy nhiên thực tế giáo dục và cả môi trường xã hội hiện nay thì hoàn toàn khó làm nên được điều này.Chắc chỉ trông chờ vào sự may mắn lịch sử!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-3968430363602315511?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/3968430363602315511/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=3968430363602315511&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/3968430363602315511'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/3968430363602315511'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2011/05/vi-sao-can-nhung-ca-nhan-anh-hung.html' title='Vì sao cần những cá nhân anh hùng?'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-8475662636415888771</id><published>2011-05-02T14:04:00.001+07:00</published><updated>2011-05-02T14:09:18.336+07:00</updated><title type='text'>Nỗi nhớ!</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-gx31ta31hrk/Tb5WsvWQhoI/AAAAAAAAA9Y/75kvkKmKMZo/s1600/IMG_3176.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://2.bp.blogspot.com/-gx31ta31hrk/Tb5WsvWQhoI/AAAAAAAAA9Y/75kvkKmKMZo/s320/IMG_3176.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;b style="color: blue;"&gt;Trong tất cả chuyến đi,dư vị lắng đọng lại thì mới hiểu hết ý nghĩa của cuộc hành trình.Thời gian trôi qua không trở lại được.Không thể nào lấy lại cảm xúc của quá khứ dù cố hâm nóng nó bằng cách này cách kia.Cái cảm giác lần đầu rất khác lạ.Sẽ rất khó quên.Niềm vui thật ngắn ngủi.Cứ nghĩ ngày dài tháng rộng nhưng thật ra không phải thế.Ta đã bỏ qua nhiều điều bởi cái tự ngã quá lớn,không thấu hiểu thực tại!&lt;/b&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-8475662636415888771?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/8475662636415888771/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=8475662636415888771&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/8475662636415888771'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/8475662636415888771'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2011/05/noi-nho.html' title='Nỗi nhớ!'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-gx31ta31hrk/Tb5WsvWQhoI/AAAAAAAAA9Y/75kvkKmKMZo/s72-c/IMG_3176.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-2818879982029878333</id><published>2011-04-24T09:30:00.007+07:00</published><updated>2011-04-24T09:34:26.652+07:00</updated><title type='text'>Tâm niệm để làm giàu !</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-2g9MjCkXois/TbOJzKv0bCI/AAAAAAAAA9U/1tVjiyLomUc/s1600/dautu.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://1.bp.blogspot.com/-2g9MjCkXois/TbOJzKv0bCI/AAAAAAAAA9U/1tVjiyLomUc/s320/dautu.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="background-color: #cfe2f3; color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="-moz-background-inline-policy: -moz-initial; background-attachment: scroll; background-clip: border-box; background-image: none; background-origin: padding-box; background-position: 0% 50%; background-repeat: repeat; background-size: auto auto;"&gt;Người chỉ biết làm việc suốt ngày thì không có thời gian suy nghĩ đường đi phía trước luôn bị giới hạn bởi thời gian thì chỉ giống như con Ong cái Kiến mà thôi!&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="background-color: #cfe2f3; color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="-moz-background-inline-policy: -moz-initial; background-attachment: scroll; background-clip: border-box; background-image: none; background-origin: padding-box; background-position: 0% 50%; background-repeat: repeat; background-size: auto auto;"&gt;&lt;span style="background-color: #cfe2f3;"&gt;Làm việc không chỉ là kiếm tiền để chi tiêu mà còn đầu tư cho tương lai mới là phần chính.Phải biết lái con tàu đúng hướng về đích nếu không mọi công sức sẽ không có giá trị ý nghĩa gì mà nhiều lúc lại lạc lối!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-2818879982029878333?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/2818879982029878333/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=2818879982029878333&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/2818879982029878333'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/2818879982029878333'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2011/04/tam-niem-e-lam-giau.html' title='Tâm niệm để làm giàu !'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-2g9MjCkXois/TbOJzKv0bCI/AAAAAAAAA9U/1tVjiyLomUc/s72-c/dautu.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-580930341895128295</id><published>2011-04-18T22:01:00.000+07:00</published><updated>2011-04-18T22:01:46.967+07:00</updated><title type='text'>Em gái Lào!</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-cPczhM7u0J4/TaxSRNLUp0I/AAAAAAAAA9M/_pDTRJmLGJo/s1600/DSC03150.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://2.bp.blogspot.com/-cPczhM7u0J4/TaxSRNLUp0I/AAAAAAAAA9M/_pDTRJmLGJo/s320/DSC03150.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-580930341895128295?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/580930341895128295/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=580930341895128295&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/580930341895128295'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/580930341895128295'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2011/04/em-gai-lao.html' title='Em gái Lào!'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-cPczhM7u0J4/TaxSRNLUp0I/AAAAAAAAA9M/_pDTRJmLGJo/s72-c/DSC03150.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-6579267401584023351</id><published>2011-04-11T11:07:00.001+07:00</published><updated>2011-04-11T11:12:43.059+07:00</updated><title type='text'>Cần Giuộc.</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-YMx4u-ZFJcg/TaJ_Xo_IgQI/AAAAAAAAA9I/e3M0ZODr8k8/s1600/IMG_1737.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://3.bp.blogspot.com/-YMx4u-ZFJcg/TaJ_Xo_IgQI/AAAAAAAAA9I/e3M0ZODr8k8/s320/IMG_1737.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;Đến Cần Giuộc&lt;br /&gt;Ngắm sông Soài Rạp &lt;br /&gt;Gặp bác già bán dạo &lt;br /&gt;Cho con đi Đại học&lt;br /&gt;Đất đã bị thu hồi&lt;br /&gt;Tiền hơn cả trăm triệu&lt;br /&gt;Thế mà cũng chẳng còn&lt;br /&gt;Nghề ngỗng thì cũng không&lt;br /&gt;Phó mặc cho số phận&lt;br /&gt;Qua những tờ vé số&lt;br /&gt;Bạn mình tỏ cảm thông&lt;br /&gt;Thương người già xứ này&lt;br /&gt;Mua vài tờ lấy hên.&lt;br /&gt;Nhậu nơi này thú thật&lt;br /&gt;Giá cả cũng thật mềm&lt;br /&gt;Quên hết chuyện nhân sinh.&lt;br /&gt;Hẹn lần sau đến nữa&lt;br /&gt;Mảnh đất còn nguyên sơ&lt;br /&gt;Sau vài năm nữa thôi.&lt;br /&gt;Tội nghiệp con thòi lòi&lt;br /&gt;Vũng vẫy quanh nắp bia! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-L57UaY3fAYQ/TaJ6tbq4mYI/AAAAAAAAA8s/9xq3PTfFbkA/s1600/IMG_1718.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://4.bp.blogspot.com/-L57UaY3fAYQ/TaJ6tbq4mYI/AAAAAAAAA8s/9xq3PTfFbkA/s320/IMG_1718.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-1ELuWvuo73I/TaJ78HVRXkI/AAAAAAAAA8w/zNIZ9rz-YZc/s1600/IMG_1731.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://4.bp.blogspot.com/-1ELuWvuo73I/TaJ78HVRXkI/AAAAAAAAA8w/zNIZ9rz-YZc/s320/IMG_1731.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-a2_o35cKTZk/TaJ8SvxNnWI/AAAAAAAAA84/f5hVh9PLuq0/s1600/IMG_1720.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://1.bp.blogspot.com/-a2_o35cKTZk/TaJ8SvxNnWI/AAAAAAAAA84/f5hVh9PLuq0/s320/IMG_1720.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-CJspgS4UxAs/TaJ8ZVkNaTI/AAAAAAAAA88/p8vHLhfBLjU/s1600/IMG_1738.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://1.bp.blogspot.com/-CJspgS4UxAs/TaJ8ZVkNaTI/AAAAAAAAA88/p8vHLhfBLjU/s320/IMG_1738.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-aNOVh_-RJrc/TaJ894y_EQI/AAAAAAAAA9A/8VptNub6JCc/s1600/Trangdencg.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://4.bp.blogspot.com/-aNOVh_-RJrc/TaJ894y_EQI/AAAAAAAAA9A/8VptNub6JCc/s320/Trangdencg.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-nelXwZeTKP4/TaJ9FPEuwHI/AAAAAAAAA9E/FD9I064OXHc/s1600/IMG_1738.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-6579267401584023351?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/6579267401584023351/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=6579267401584023351&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/6579267401584023351'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/6579267401584023351'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2011/04/can-giuoc.html' title='Cần Giuộc.'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-YMx4u-ZFJcg/TaJ_Xo_IgQI/AAAAAAAAA9I/e3M0ZODr8k8/s72-c/IMG_1737.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-3497395508444251775</id><published>2011-04-06T18:33:00.001+07:00</published><updated>2011-04-07T11:08:23.006+07:00</updated><title type='text'>Uống Rượu tiêu sầu.</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-mLFZTjMWW9c/TZxPW0eXpLI/AAAAAAAAA8I/XdOt-ONsDz0/s1600/CBQ.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://4.bp.blogspot.com/-mLFZTjMWW9c/TZxPW0eXpLI/AAAAAAAAA8I/XdOt-ONsDz0/s320/CBQ.jpg" width="227" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Ba vạn sáu nghìn ngày là mấy&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Cảnh phù du&lt;sup&gt; &lt;/sup&gt;trông thấy những nực cười.&lt;br /&gt;Thôi công đâu chuốc lấy sự đời,&lt;br /&gt;Tiêu khiển một vài chung lếu láo.&lt;br /&gt;Đoạn tống nhất sinh duy hữu tửu,&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Trầm tư bách kế bất như nhàn&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="color: red; font-size: large;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Dưới thiều quang thấp thoáng bóng Nam san&lt;/span&gt;&lt;br style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;" /&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Ngoảnh mặt lại, Cửu hoàn coi cũng nhỏ.&lt;/span&gt;&lt;br style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;" /&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Khoảng trời đất, cổ kim, kim cổ,&lt;/span&gt;&lt;br style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;" /&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Mảnh hình hài không có, có không.&lt;/span&gt;&lt;br style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;" /&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt; Lọ là thiên tứ vạn chung&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;(Cao Bá Quát) &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-3497395508444251775?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/3497395508444251775/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=3497395508444251775&amp;isPopup=true' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/3497395508444251775'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/3497395508444251775'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2011/04/uong-ruou-tieu-sau.html' title='Uống Rượu tiêu sầu.'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-mLFZTjMWW9c/TZxPW0eXpLI/AAAAAAAAA8I/XdOt-ONsDz0/s72-c/CBQ.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-8680585174774901523</id><published>2011-04-06T11:01:00.002+07:00</published><updated>2011-04-06T21:12:25.119+07:00</updated><title type='text'>Việt Nam và Nhật Bản</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-55NTVf666q0/TZvlX2SxcMI/AAAAAAAAA8E/CPvBtkc_0os/s1600/DSC00270.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="245" src="http://2.bp.blogspot.com/-55NTVf666q0/TZvlX2SxcMI/AAAAAAAAA8E/CPvBtkc_0os/s320/DSC00270.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Tống Văn Công&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Đọc  Góc ảnh chiếu từ nước Nhật của nhạc sĩ Tuấn Khanh, dù đau lòng tôi cũng  đồng tình với ông: " Đôi khi giữa những hoang tàn đó của nước Nhật,  người ta bừng sáng hy vọng – và đôi khi sống giữa những điều được gọi  tên là bình yên của đất nước mình, một người Việt Nam vẫn có thể cảm  nhận được những ảnh chiếu sắc cạnh của sự hoang tàn". Đã có nhiều bài  viết cho rằng nếu tai họa như nước Nhật xảy ra ở nước ta thì có thể hình  dung nhiều điều xấu xa sẽ xảy ra bởi sự băng hoại đạo đức của người  Việt. Mới đây, có ý kiến chỉ đạo báo chí: "Khi đề cao tinh thần vượt khó  của nhân dân Nhật Bản không nên cường điệu, vô hình chung (trung) hạ  thấp tinh thần của người Việt Nam". Cường điệu là điều không nên, tuy  nhiên có cần phải lo lắng "vô hình trung hạ thấp tinh thần của người  Việt Nam" ? Lỗ Tấn chọn đơn thuốc AQ đắng nghét đã có hiệu quả chữa trị  tinh thần bạc nhược của người Tàu. Sau này, nhà văn hóa Bá Dương tiếp  tục mổ xẻ "Người Trung Quốc xấu xí" cũng được đồng bào ông cho là cần  thiết.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Nhân chuyện này, tôi muốn chúng ta cùng nhớ rằng dân tộc ta vốn không  phải xấu xa như hôm nay mà đã từng có những thời kỳ rất tốt đẹp . Hằng  ngàn năm trước, ông cha ta có tư tưởng nhân văn vượt thời đại: "Thương  người như thể thương thân". So với "Điều gì mình không muốn thì đừng gây  ra cho người" của Khổng Tử quả là cao hơn. Con cái biết sánh: "Công cha  như núi Thái sơn / Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra". Cha mẹ mong  muốn "Con hơn cha là nhà có phúc" chứ không đòi hỏi "Phụ sử tử vong, tử  bất vong bất hiếu". "Thuận vợ đồng chồng tát bể Đông cũng cạn" chứ không  phải "phu xướng phụ tùy "… Đối với hàng xóm thì "Tối lửa tắt đèn có  nhau". Đối với đồng bào thì "Người trong một nước phải thương nhau cùng"  v.v.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Những ai đã từng trải qua thời kháng chiến chống thực dân Pháp đều  biết: Ở các vùng giải phóng, đêm nhà nhà không cài cửa. Nhân dân giành  nhau đón mời bộ đội về nhà mình để chăm sóc nuôi dưỡng. Đơn vị tôi có  anh Nguyễn Hoàng Minh là người Bắc, được các bà các mẹ bảo: "Tao thương  nó hơn tụi bay. Nó xa cha xa mẹ vô đây". Trong lần nói chuyện với cán bộ  miền Bắc sắp đi B (vào Nam),Tổng bí thư Lê Duẩn kể, thời chống Pháp,  ông ở nhà dân và họ đều biết ông là Bí thư Trung ương cục. Mỗi lần ông  đi công tác về gặp bữa cơm, ông bà chủ nhà hỏi: "Thằng Ba, mầy ăn cơm ở  đâu chưa? Chưa, thì vô bếp lấy chén đũa ra ăn luôn nghe!". &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Khi tập kết ra Bắc, đơn vị tôi đóng quân ở nhiều vùng.Tôi nhận ra là  đồng bào mình ở miền Bắc cũng sống đầy tình nghĩa như trong Nam, dù vật  chất có thiếu thốn hơn. Thời Mỹ ném bom phá hoại, nhân dân các vùng khu  IV dám đem ván phảng nhà mình lót hố bom cho xe bộ đội kịp chuyến vào  Nam. Các vùng bị B52 dội bom ác liệt như Khâm Thiên, Gia Lâm…, hoàn toàn  không có hiện tượng hôi của. Xăng dầu, quân dụng rải dọc theo ven đường  không cần canh giữ, cũng không bị trộm cắp…&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Câu thành ngữ "Ra ngõ gặp anh hùng" mô tả chính xác con người Việt  Nam trong suốt 30 chiến tranh. Toàn dân tin những người lãnh đạo đang đồng cam cộng khổ với mình vì "Không có gì quý hơn Độc lập, Tự do". Do  vậy mà được thế giới nhìn vào,ca ngợi "Việt Nam là lương tâm của nhân  loại"! &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Tại sao người Nhật thảm bại trong chiến tranh, đã có thể vươn dậy làm  nên sự "thần kỳ Nhật Bản". Còn ta thì ngược lại từ "ra ngõ gặp anh  hùng" đến tình trạng "Đến chỗ nào cũng thấy ăn cắp"! Có lẽ xem xét hiện  tượng trái ngược này sẽ giúp chúng ta thu được nhiều điều bổ ích ? &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Có người cho rằng, vì người Nhật tiếp tục những bài học từ thời Thiên  Hoàng. Nói như vậy thì xa xôi quá! Tôi nghĩ, chỗ khác nhau giữa ta và  họ là cách rút ra bài học sau chiến tranh, từ đó mà tìm đúng con đường  đi tới.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Người Nhật bại trận đã nhanh chóng nhận ra nguyên nhân thất bại của  mình là đi ngược lại xu thế thời đại: Chủ nghĩa Sôvanh (Ph. Nicolas  Chauvin), chủ nghĩa thực dân với mọi hình thức đã bị lịch sử phủ định  .Người Nhật cũng nhanh chóng nhận ra, Mỹ là một quốc gia dân chủ, đề cao  nhân quyền, họ tham gia lực lượng Đồng minh chỉ nhằm chống phe trục,  chứ không có mưu toan chiếm Nhật làm thuộc địa. Từ nhận thức đó, dù vừa  bị Mỹ ném 2 quả bom nguyên tử đầu tiên, người Nhật không coi họ là kẻ  thù mà tự nguyện giao kết là đồng minh chiến lược trong công cuộc phục  hưng đất nước. Nhờ quan hệ này, người Nhật suốt thời gian dài không phải  bỏ nhiều chi phí cho quốc phòng, tập trung mọi nguồn lực cho phát triển  kinh tế, xã hội, trở thành tấm gương tốt đẹp nhiều mặt:&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;1 – Từ bỏ độc tài quân phiệt, xóa hệ thống chính trị phát xít, tôn  trọng dân chủ, nhân quyền, xây dựng Nhà nước pháp quyền với tam quyền  phân lập. Nhật Bản là nước quân chủ lập hiến, trong đó Thủ tướng nắm  quyền cao nhất về quản lý quốc gia và chịu sự giám sát của Quốc hội hai  viện, cùng Tòa án Hiến pháp nhằm ngăn chặn những quyết định vi hiến của  Chính phủ. Thế giới coi Nhật là một nước có nền dân chủ đầy đủ, ưu việt  vào bậc nhất. &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;2 – Chuyển đổi nền kinh tế phục vụ chiến tranh thành nền kinh tế dân  sinh, nâng cao sức cạnh tranh, đẩy mạnh xuất khẩu. Từ hoang tàn người  Nhật xây dựng nền kinh tế lớn thứ 2 thế giới. Gần đây Trung Quốc tuyên  bố đã chiếm vị trí nền kinh tế lớn thứ 2, nhưng mức thu nhập bình quân  của người Trung Quốc còn thấp quá xa so với Nhật. Trong khi đó Nhật  không có tình trạng cách biệt giàu nghèo khủng khiếp như Trung Quốc!&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;3 – Xây dựng nền văn hóa tiên tiến và bảo tồn bản sắc tốt đẹp của  truyền thống Nhật Bản; một nền giáo dục hàng đầu thế giới về đào tạo  những con người phát triển toàn diện. Nền văn hóa và giáo dục đó sản  sinh 2 nhà văn đoạt giải Nobel văn học là Yasunari Kawabata, Kenzaburo  Oe và nhiều văn tài khác như Kôbô Abê , Haruki Murakami. Trà đạo, hát  ka-ra-o-kê, thơ Hai-ku, ẩm thực Nhật được thế giới hâm mộ. &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Đặc biệt những điều Chủ tịch Hồ Chí Minh mong muốn cho nhân dân Việt  Nam mà chúng ta chưa thực hiện được đã có thể nhìn thấy ở Nhật Bản như :  "Chính quyền từ xã tới trung ương phải do nhân dân lập ra"; "Nếu Chính  phủ làm hại dân thì nhân dân có quyền đuổi Chính phủ", "Cán bộ, đảng  viên là người lãnh đạo và là đày tớ của nhân dân"… Mấy năm qua, chúng ta  đã chứng kiến rất nhiều vị Thủ tướng Nhật chỉ vì chưa thực hiện được  một lời hứa náo đó đã phải từ chức, chứ chưa cần người dân đưa đơn kiện.  Trong vụ động đất hiện nay, chúng ta thấy ông Thủ tướng Kan vô cùng tất  bật vẫn bị người dân Nhật phê phán đã chậm có mặt ở nơi bị tàn phá nặng  nhất . &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Tai họa vừa qua, phẩm chất con người Nhật Bản được nhân loại thán  phục chính là kết quả của nền chính trị, kinh tế, văn hóa và giáo dục ưu  việt của họ.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Hàng chục năm qua, Việt Nam chúng ta đã nhận được sự giúp đỡ hào hiệp  của Nhật Bản.Hiện nay hàng vạn sinh viên và người xuất khẩu lao động  Việt Nam đang học tập và lao động ở Nhật. Nhiều nhà lãnh đạo nước ta  trân trọng đề cao mối quan hệ đối tác chiến lược Nhật – Việt. Chẳng lẽ  chúng ta không biết trân trọng tìm học con đường đưa tới dân giàu, nước  mạnh, xã hội dân chủ, công bằng văn minh theo kiểu Nhật? Tựu trung gồm 3  điểm vừa kể ở trên.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Chúng ta ra khỏi chiến tranh với tư thế người anh hùng chiến thắng  siêu cường số 1 thế giới! Nguồn sức mạnh để chiến thắng, được chúng ta  nhận định là từ "3 dòng thác cách mạng" thế giới. " Chủ nghĩa Mác –  Lênin bách chiến bách thắng muôn năm !" được chúng ta trương cao khắp  đất nước như là một tuyên ngôn, là tổng kết chiến tranh và là ngọn cờ sẽ  dẫn đường đi tới. Từ nhận định đó đưa tới đổi tên Đảng, đổi quốc hiệu,  thực hiện chuyên chính vô sản, vạch ra đường lối tiến nhanh tiến mạnh  ,tiến vững chắc lên chủ nghĩa xã hội. Trong khi đó, trên bình diện quốc  tế, chủ nghĩa xã hội đang lâm vào khủng hoảng, đã có nhiều dấu hiệu rạn  vỡ. Rạn vỡ dễ thấy nhất là sự chống đối nhau điên cuồng, kể cả bằng vũ  lực của hai nước lớn nhất là Liên Xô và Trung Quốc, cho thấy điều gọi là  chủ nghĩa quốc tế vô sản không hề tồn tại! Mãi đến khi đã bị Trung Quốc  phản bội tấn công, chúng ta vẫn kiên trì nhận định Mỹ là kẻ thù lâu  dài, nguy hiểm, còn Trung Quốc chỉ là kẻ thù trực tiếp, bởi đang có một  nhóm cầm quyền mang tư tưởng bá quyền bành trướng. Do nhận định như vậy,  ngay sau khi Liên Xô, Đông Âu sụp đổ, Tổng bí thư Nguyễn văn Linh vội  vàng sang cầu hòa với Trung Quốc trong thế yếu, ca ngợi "16 chữ vàng",  trong thực tế đau buồn là đang bị chiếm đất, chiếm đảo, đưa tới nghịch  cảnh mãi tận hôm nay! Để Trung Quốc có cớ xâm lược là không khôn khéo,  tuy nhiên thỏa hiệp vô nguyên tắc và không biết tìm cách để chọn nhiều  đồng minh chiến lược, đối trọng với họ giữ vững an ninh cũng là không  biết vận dụng tư tưởng Hồ Chí Minh.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Khác hẳn chúng ta, người Mỹ nhanh chóng nhận ra thất bại của họ trong  cuộc chiến là đã không hiểu được sức mạnh từ chủ nghĩa yêu nước của  người Việt (Hồi ký của nguyên Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Macnamara). Họ  muốn sớm lập quan hệ với chúng ta, nhưng trớ trêu thay chúng ta không  vượt qua nổi mối thù! Chúng ta không hiểu đúng sức mạnh quyết định chiến  thắng của mình chính là được khơi dậy từ lời kêu gọi chính xác của Hồ  Chí Minh:"Không có gì quý hơn Độc lập Tự do"! Hiện tượng hàng triệu quân  chế độ Sài Gòn dễ dàng tan rã, chắc chắn không phải vì họ hèn kém bởi  họ cũng là con Lạc, cháu Hồng, chắc rằng họ rã ngũ vì không thấy mình  đối địch với cộng sản, mà đối địch với Độc lập Tự do! Ông Lê Duẩn cho  rằng phải "giương cao 2 ngọn cờ độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội" ,  trong tình thế bấy giờ là đúng, bởi vì cần phải có vũ khí của Liên  Xô,Trung quốc. Tuy nhiên, "ngọn cờ xã hội chủ nghĩa" mặt khác đã làm cho  sự quyết đấu vì ý thức hệ giữa Tự do và Cộng sản của Pháp, Mỹ càng thêm  quyết liệt. Nói như vậy, không hề có ý giảm nhẹ trách nhiệm của Pháp và  Mỹ. Cho đến khi đã bị sa lầy trong cuộc tái chiếm thuộc địa, phải tìm  giải pháp Bảo Đại, thế mà người Pháp vẫn làm cho "con ngựa cũ" của mình  phải lồng lộn: "Hơn nữa, nếu chính phủ Pháp đoạn giao với "Bác Hồ" chính  là bởi lý do sự đòi hỏi về độc lập và thống nhất của họ nhiều hơn lý do  họ là cộng sản quốc tế" (Bảo Đại – Con Rồng Việt Nam, trang 334). Từ  thời ấy, Mỹ đã gánh cho Pháp hơn 80% chiến phí. Chính thực dân Pháp và  đế quốc Mỹ đã đẩy Cụ Hồ phải tìm chỗ dựa Trung quốc, Liên Xô . &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Nếu tỉnh trí, nhìn đúng thế mạnh chiến thắng vừa qua của mình, chúng  ta sẽ trở lại với Cụ Hồ khi trích Tuyên ngôn độc lập của Mỹ và Tuyên  ngôn nhân quyền và dân quyền của Pháp làm Tuyên ngôn độc lập Việt Nam,  .mà vấn đề cốt lõi là Dân chủ và Nhân quyền. Nếu sớm nhận thức như vậy  chúng ta ắt sẽ chủ động thực hiện đường lối Đổi mới khi chưa bị tình thế  thúc ép. Và như vậy sẽ là không có cải tạo xã hội chủ nghĩa công, nông,  thương nghiệp; cũng không cần cải tạo cán binh Sài Gòn; sẽ không có nạn  thuyền nhân. Toàn thế giới sẽ tiếp tục đứng bên Việt Nam như 30 năm  qua. Trung Quốc không dễ lôi kéo Mỹ để gây cho chúng ta hai cuộc chiến  thảm khốc. Với thế và lực mới ấy, chúng ta sẽ phát triển nhanh chóng, có  thể chưa theo kịp Nhật Bản, nhưng chắc chắn không thể kém Hàn quốc, bởi  họ còn bị trì kéó bởi một Bắc Triều Tiên. Tiếc thay!&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Dù sao chúng ta cũng còn may mắn hơn Bắc Triều Tiên, Cu Ba, vì đã có  những nhà lãnh đạo dám xé rào, Đổi mới, dù đã đến lúc bế tắc. Cuộc Đổi  mới đã đem lại sức sống cho nền kinh tế Việt Nam mà thành tựu của nó đã  được ca ngợi quá nhiều, thiết tưởng không cần phải nhắc lại. Riêng đối  với Đảng Cộng sản thì cuộc Đổi mới đã đem lại thế mạnh nào và đào sâu  thế yếu nào? Và nó đã tác động ra sao đối với phẩm chất con người Việt  Nam? Đó là những vấn đề cực kỳ rộng lớn mà chúng tôi không có tham vọng  giải đáp được, chỉ mong xới lên để các nhà lý luận của Đảng Cộng sản và  các bậc thức giả trong ngoài nước cùng bàn. &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Tôi nhớ, đầu những năm 90 ông Nguyễn Cao Kỳ trả lời câu hỏi: Vì sao  vốn là người kiên quyết chống Cộng, ông lại kêu gọi hòa hợp dân tộc, về  nước hợp tác với chính quyền cộng sản phát triển đất nước? Ông Kỳ đáp:  Tôi nghĩ rằng ở Việt Nam không còn cộng sản. Bởi tôi hiểu công sản chủ  trương chỉ còn một giai cấp và không chấp nhận kinh tế thị trường .Nay  họ công nhận kinh tế nhiều thành phần giai cấp, phát triển thị trường tự  do. Họ giống như những thầy tu đã ngả mặn rồi mà vẫn cứ đòi gọi mình là  thầy tu. Ý kiến nôm na của ông Kỳ hoàn toàn phù hợp với lý luận kinh  điển của chủ nghĩa Mác – Lênin . Những nhà lý luận Mác xít của Việt Nam  cứ khất lần khất lữa suốt 25 năm vẫn không thể tìm ra định nghĩa mới cho  chủ nghĩa xã hội ngoài câu Dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, văn  minh, 5 năm sau được bổ sung thêm từ Dân chủ đứng sau từ Công bằng, rồi  phải mất 5 năm nữa từ Dân chủ mới được chuyển lên đứng trước Công bằng!  Ôi, nguyện vọng dân chủ đã được Hồ Chí Minh khơi dậy, nhân dân ta đã tốn  bao xương máu để giành lấy vậy mà sao thực hiện nó vất vả đến như vậy!&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Những người mác xit đều biết lý thuyết về sự phù hợp giữa kiến trúc  thượng tầng với cơ sở hạ tầng. Trong lời tưạ Tuyên ngôn đảng cộng sản in  bằng tiếng Đức ngày 28-6-1883, Ăng-ghen viết: "Trong mỗi thời đại lịch  sử, sản xuất kinh tế và cơ cấu xã hội – cơ cấu này tất yếu phải do sản  xuất kinh tế mà ra – cả hai cái đó cấu thành cơ sở của lịch sử chính trị  và lịch sử tư tưởng của thời đại ấy ". Bộ chính trị Đảng Cộng sản Việt  Nam hiểu rõ lời dạy đó, nên đã nhiều lần nhắc lại rằng phải Đổi mới toàn  diện từ kinh tế đến chính trị, văn hóa, xã hội. Văn kiện Đại hội 11  cũng nhắc "Đổi mới trong lĩnh vực chính trị phải đồng bộ với đổi mới  kinh tế". Tuy nhiên cho tới nay hệ thống chính trị hầu như không có thay  đổi gì đáng kể so với 25 năm trước. Cuộc bầu cử Quốc hội đang xúc tiến  từ cung cách đến nội dung chỉ đạo cũng na ná như xưa. Về tỉ lệ đảng viên  trong Quốc hội, ông Võ văn Kiệt cho rằng chỉ nên hơn 50%, khóa 12 là  92%, khóa này được nêu ra là từ 85 đến 90% . Ông Võ văn Kiệt cũng đề  nghị "Về cơ bản đã làm đại biểu Quốc hội thì thôi không làm quan chức  hành chính nữa". Nhưng khóa này quan chức hành chính ứng cử vẫn đông!&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Do cơ cấu xã hội không phù hợp sản xuất kinh tế như Ăng-ghen nêu ra  mà đã xảy ra những điều tréo ngoe giữa thực tế cuộc sống với lý thuyết  từ các nghị quyết. Có thể nêu ra hàng chục dẫn chứng, nhưng chỉ xin nêu  hai điều đang trở thành hiểm họa cho Dân tộc và cho cả Đảng cộng sản :&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;1 – Trong khi chúng ta dành những lời thân thiết nhất cho các quốc  gia Đảng cộng sản lãnh đạo, cho cánh tả, coi sức mạnh thời đại ta cần  phải kết hợp là ở đó thì thực tế là chúng ta phải dựa vào sự giúp đỡ lớn  nhất ở các nước tư bản tiên tiến như Nhật, Hàn Quốc… những đồng minh  chiến lược của Mỹ. Trớ trêu hơn là Trung Quốc, người đồng chí có chung16  chữ vàng, chung mục tiêu 4 tốt, chung quan điểm trong nhiều sự kiện lớn  của thế giới (như Bắc Phi, Libi…) và chính sách đối nội (như dân chủ,  nhân quyền; bên kia thì có Lưu Hiểu Ba, bên này là Cù Huy Hà Vũ). Dù  chúng ta đã cố sức chiều theo họ rất nhiều vấn đề khó chiều như: Họ đóng  cửa các công trình khai thác bôxít ở nước họ, để sang khai thác bôxit  trên "mái nhà" của nước ta và cả Đông Dương. Mới hôm qua, họ xả nước bẩn  làm ô nhiễm Sông Hồng, nhưng chính quyền Vân Nam thẳng thừng từ chối đề  nghị khẩn thiết của Lào Cai cùng phối hợp nhau để kiểm tra! &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Càng trớ trêu thay, hầu như tháng nào người phát ngôn Bộ Ngoại giao  Việt Nam cũng phải lắp đi lắp lại một lời tuyên bố giống nhau: "Trung  Quốc cần chấm dứt ngay sự vi phạm nghiêm trọng chủ quyền lãnh thổ của  Việt Nam"! &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;2 – Hệ thống chính tri của chúng ta luôn luôn được đề cao về sứ mệnh  cao cả là đang lãnh đạo toàn dân tộc theo quy luật tiến hóa của lịch sử  loài người, nhất định sẽ tiến lên chủ nghĩa xã hội. Trong khi đó suốt 20  năm nay, những người điều hành hệ thống chính trị này luôn luôn bị các  cơ quan chuyên môn của quốc tế xếp vào "tốp 10" đại tham nhũng. Tham  nhũng Việt Nam đứng trên hơn 150 quốc gia tư bản, bộ máy điều hành của  họ chắc chắn không có đảng viên cộng sản nào! Năm 2006, Tổng bí thư Nông  Đức Mạnh nhận định "Tham nhũng là một trong những nguy cơ lớn đe dọa sự  sống còn của chế độ"..Đầu năm 2011, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết cho  rằng chống tham nhũng là "mong mỏi rất chính đáng và tha thiết của  những người dân. Nhưng cho đến hôm nay tôi tự thấy nhiệm vụ đó tôi làm  chưa xong " (Báo xuân &lt;i&gt;Sài Gòn tiếp thị&lt;/i&gt;).&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Ngày nay người dân nhìn đâu cũng thấy những người đảng viên cán bộ  lúc nào cũng nói về giai cấp công nhân lãnh đạo cách mạng, về học tập và  làm theo đạo đức Bác Hồ, về quyết tâm đi lên chủ nghĩa xã hội, trong  khi đó họ chẳng những có mức sống cao hơn hẳn người dân mà có quá nhiều  người nhà cao cửa rộng, con cái làm chủ những công ty tư nhân có vốn  nhiều triệu đô la. Hơn 3.000 cuộc đình công của công nhân không qua sự  chỉ đạo của Công đoàn, hiện tượng nông dân khiếu kiện vượt cấp vùng nào  cũng có, đã nói lên tâm trạng xã hội không yên ổn!&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Từ ngàn xưa, người dân vẫn nhìn vào người cầm quyền để noi theo gương  trong cuộc sống. Cổ đại có gương Nghiêu, Thuấn thuần dưỡng cả nước trở  thành lương dân. Quá nhiều người dân hư hỏng người lãnh đạo phải soi lại  mình.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Chúng ta kêu gọi toàn Đảng thống nhất nói theo Nghị quyết, làm theo  Nghị quyết và các cơ quan truyền thông phải tuyên truyền đúng định  hướng, để tạo ra sự đồng thuận trong toàn dân. Hãy nhớ lại, Cụ Hồ đâu có  nhiều lời, chỉ cần một câu thôi, đã khiến cả nước đứng dậy đi theo dù  con đường vô cùng gian khổ.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Hai năm qua có quá nhiều điều dù Đảng có Nghị quyết, báo chí tuyên  truyền theo định hướng, nhưng không dễ tạo ra được đồng thuận, Ví dụ:&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Chủ trương hợp tác với Trung Quốc khai thác bôxít, đã có hàng ngàn  chữ ký kiến nghị dừng lại, có những chữ ký của các vị đáng kính như Đại  tướng Võ Nguyên Giáp; nguyên Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình; người  anh hùng có nụ cười công phá chế độ Sài Gòn Võ thị Thắng; những nhà khoa  học hàng đầu đất nước như Nguyễn văn Hiệu; Chu Hảo; Đặng Hùng Võ;  Nguyễn Quang A…&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Mới hôm qua đây là vụ án Cù Huy Hà Vũ. Dù anh ấy có văn phong không  quen tai như lâu nay (như ông bà mình nói, trực [trung] ngôn nghịch nhĩ)  , nhưng tất cả nội dung đều nằm trong quyền công dân mà ngày xưa, Bác  Hồ từng khuyến khích và Hiến pháp hiện hành không cấm. Do vậy, mặc dù  muốn làm cho vụ án trở thành bé nhỏ ,không quan trọng (các bản tin VTV  tối 4 tháng 4 năm 2011 đều không xếp vào các tin quan trọng; phiên tòa  gói gọn không hết một ngày). Nhưng tầm quan trọng của nó vẫn cứ lộ rõ,  bởi: nhiều tướng lĩnh cách mạng, văn nghệ sĩ, bình luận viên báo chí  trong và ngoài nước cho rằng Hà Vũ nói những điều nhiều người nghĩ như  thế mà không nói; Giáo dân thắp nến cầu nguyện trước ngày tòa xử; và các  ngả đường quanh tòa án có quá nhiều cảnh sát bảo vệ.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Nước Nhật không thể có những vụ án tương tự. Chúng ta có nên học tập  Nhật Bản? Nên lắm chứ ! Tuy nhiên trước hết nên học tập Hồ Chí Minh,  không chỉ học và làm theo đạo đức mà trước hết hãy học và thực hiện tư  tưởng Tự do, Dân chủ của Người!&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Ngày 5 tháng 4 năm 2011&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;T.V.C.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b style="color: blue;"&gt; &lt;/b&gt;&lt;b style="color: blue;"&gt; &lt;/b&gt;&lt;/span&gt; &lt;span class="UIActionLinks UIActionLinks_bottom" data-ft="{&amp;quot;type&amp;quot;:&amp;quot;action&amp;quot;}"&gt;&lt;a href="http://www.facebook.com/ajax/share_dialog.php?s=4&amp;amp;appid=2347471856&amp;amp;p[]=1225896400&amp;amp;p[]=10150198619918162" rel="dialog"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-8680585174774901523?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/8680585174774901523/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=8680585174774901523&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/8680585174774901523'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/8680585174774901523'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2011/04/viet-nam-va-nhat-ban.html' title='Việt Nam và Nhật Bản'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-55NTVf666q0/TZvlX2SxcMI/AAAAAAAAA8E/CPvBtkc_0os/s72-c/DSC00270.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-7307008443766686714</id><published>2011-03-28T16:25:00.000+07:00</published><updated>2011-03-28T16:25:56.404+07:00</updated><title type='text'>Người Nhật biết học hỏi!</title><content type='html'>&lt;div class="mbl notesBlogText clearfix" style="color: blue; font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Ngày  nay Nhật Bản là một siêu cường kinh tế,  mặc dù về diện tích và dân số, Nhật Bản rất nhỏ so với các nước lớn như  Hoa Kỳ, Nga, Trung Hoa và Ấn Độ. Trong thế kỷ 19, thế giới đã quên,  không biết tới Nhật Bản trong một thế kỷ rưỡi cho tới khi Nhật Bản vượt  trội hẳn lên do bản chất của dân tộc Nhật Bản.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Diện tích  của nước Nhật là 144,000 dậm vuông với dân số 123 triệu 600 ngàn người,  so với Việt Nam là 127,242 dậm vuông và dân số 83 triệu người. Nước Nhật  không rộng bằng nước Pháp 212,822 dậm vuông, nhỏ hơn tiểu bang  California của Hoa Kỳ, 158,693 dậm vuông. Về vĩ độ, nước Nhật song song  với miền Đông của Hoa Kỳ, tương đương với vùng bắc tiểu bang Maine hay  thành phố Montréal, kéo dài xuống tận tiểu bang Georgia. Các thành phố  quan trọng của Nhật Bản và thủ đô Tokyo đều nằm vào vĩ độ của tiểu bang  North Carolina. Khí hậu Nhật Bản tương tự với miền Đông Hoa Kỳ, ngoại  trừ vì lý do nằm vài trăm dậm ngoài biển, nên vào mùa hè và mùa đông,  khí hậu nước Nhật không quá nóng hay quá lạnh nhưng lại gặp nhiều mưa,  nhiều tuyết hơn.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Nhật Bản có 4 hòn đảo chính là Hokkaido  (Bắc Hải Đạo), Honshu (Bản Châu), Shikoku (Tứ Quốc) và Kyushu (Cửu Châu)  với ngọn núi cao nhất là núi Phú Sĩ, cao 12,389 feet. Do là một quần  đảo tạo nên bởi các núi lửa, Nhật Bản không có các tài nguyên thiên  nhiên và chỉ có một phần trăm diện tích tạm bằng phẳng để trồng trọt.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;strong&gt;1. Ảnh hưởng của Trung Hoa&lt;/strong&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Gạo  là thức ăn chính của người Nhật. Cách trồng lúa có lẽ đã được du nhập  từ miền nam Trung Hoa vào khoảng 2,000 năm về trước cùng những hiểu biết  về cách chế tạo các đồ sắt và đồ đồng để làm ra các vũ khí và các dụng  cụ nông nghiệp. Sự du nhập này có lẽ tới miền Kyushu trước tiên vì đây  là hòn đảo gần nhất với lục địa châu Á. Việc học hỏi cách trồng lúa của  người Trung Hoa đã biến đổi các xã hội săn bắn đầu tiên của Nhật Bản trở  thành các cộng đồng nông nghiệp ổn định. Tuy nhiên, việc trồng lúa lại  có các khó khăn riêng, chẳng hạn như cần tới sức lao động rất lớn, phải  đắp bờ để giữ nước, làm mương rạch để dẫn nước, việc gieo mạ gặp lúc  sương giá hay mưa bão, các côn trùng và các trận giông tố phá hoại mùa  màng lúc sắp thu hoạch… tất cả đòi hỏi mọi người dân phải cộng tác với  nhau và vì thế, người Nhật đã quen với các sinh hoạt tập thể, không chỉ  trong việc trồng lúa mà còn trong các buổi tế lễ, hội hè.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Vào  thế kỷ thứ nhất, Trung Hoa đã làmột quốc gia được tổ chức hoàn hảo về  mặt xã hội, lại có nền kỹ thuật và văn hóa rất tiến bộ, trong khi đó  Nhật Bản vẫn còn là một xã hội sơ khai. Các sử gia đời Hán (24-220 sau  Tây Lịch) đã ghi chép về nước Nhật Bản là xứ của các người lùn hay các  kẻ còn man rợ.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Tới thế kỷ thứ 5 và thứ 6, người Triều  Tiên và Trung Hoa di cư sang Nhật Bản đã mang theo những hiểu biết về  văn chương, đạo Phật và chữ viết. Xét về ngôn ngữ, tiếng Nhật và tiếng  Trung Hoa khác hẳn nhau. Tiếng Trung Hoa thuộc dạng đơn âm, không dùng  tới cách biến vĩ âm (inflection) mà dựa vào thứ tự của các từ (words) mà  diễn tả ý nghĩa, trong khi tiếng Nhật thì trái ngược, là tiếng đa âm,  dùng rất nhiều cách biến vĩ âm và các phụ từ. Để có được chữ viết cho  dân tộc, người Nhật đã phải rất khéo léo và tinh tường, mang áp dụng chữ  Hán vào việc diễn tả và viết chữ Nhật.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Đạo Phật du nhập  Nhật Bản vào thế kỷ thứ 6, lúc đó dân Nhật đã có Thần Đạo và hai tôn  giáo này đã không xung đột với nhau mà cùng đi vào đời sống của người  dân. Chính đạo Phật đã gây ảnh hưởng rất lớn về kiến trúc và nghệ thuật  tại Nhật Bản.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Từ thế kỷ thứ 7, Nhật Bản học hỏi Trung Hoa  rất nhiều. Ngoài những người di dân từ Trung Hoa và Triều Tiên qua, còn  có các phái đoàn sứ thần Nhật qua Trung Hoa triều cống. Những người đã  mang văn hóa và văn minh Trung Hoa về nước là những học giả, các tu sĩ  và các viên chức. Tại Trung Hoa, kinh đô thời đó là Tràng An của nhà  Đường, có hơn một triệu dân, là thành phố lớn nhất thế giới vào thời kỳ  đó. Người Nhật cũng lập nên kinh đô Heijokyo (bây giờ là thành phố Nara)  vào năm 710 và rồi kinh đô Hei-ankyo (bây giờ là Kyoto) vào năm 794. Cả  hai kinh đô này đều theo kiểu mẫu của Tràng An và cũng có các đại học  như kinh đô Trung Hoa. Các nghi thức triều đình thời đó cũng dập khuôn  theo kiểu mẫu Trung Hoa và các thi sĩ làm thơ và viết văn bằng chữ Trung  Hoa.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Trong hai thế kỷ thứ 7 và thứ 8, khoa học và kỹ  thuật của người Trung Hoa đã tới Nhật Bản trong đó có nghề in bản gỗ.  Vào giữa thế kỷ thứ 8, đã có sự xung đột giữa các chùa Phật Giáo, triều  đình và chính quyền trung ương. Để làm đẹp lòng các sư tăng, Nữ Hoàng  Shotoku đã ra lệnh in ấn một triệu bản kinh Phật. Đây có lẽ là lần đầu  tiên trên thế giới có cách xuất bản hàng loạt. Sau đó vào các năm từ 764  tới 770, có các loạt in 100 ngàn bản kinh để gửi đi 10 ngôi chùa quan  trọng nhất trong nước Nhật thời đó. Rất nhiều bản in đã bị thiêu hủy do  các trận hỏa hoạn và ngày nay chỉ còn lại một số ấn bản tại Chùa Horyuji  gần thành phố Nara. Các bản in gỗ này đã được phổ biến hơn 600 năm,  trước thời Gutenberg phát minh ra cách in chữ rời tại miền Mainz của  châu Âu.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Người Nhật cũng học hỏi từ người Trung Hoa nhiều  môn học như Toán học, Thiên văn và Y khoa. Việc theo học Trung Hoa vẫn  tiếp tục trong đầu thời đại Heian (794-1185) nhưng khi nhà Đường bắt đầu  suy tàn vào cuối thế kỷ thứ 9 thì các phái đoàn sứ thần Nhật không còn  qua Trung Hoa nữa, vì đã có nhiều dấu hiệu chứng tỏ rằng kiểu mẫu Trung  Hoa không thích hợp với xã hội Nhật Bản. Nhật Bản không có các truyền  thống của chế độ thư lại hay chế độ tuyển dụng tài năng (&lt;em&gt;meritocracy&lt;/em&gt;)  để dùng cho một chính phủ trung ương tập quyền. Vào thời đó, Nhật Bản  có giới quý tộc cha truyền con nối với những quyền lợi cố hữu và giới tu  sĩ Phật Giáo có các tham vọng về chính trị. Đất đai được phân chia cho  các người quyền thế và miễn thuế. Đất công dần dần lọt vào tay tư nhân  và việc thu thuế trở nên bất lực.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Vào cuối triều đại  Heian, ảnh hưởng Trung Hoa bị lu mờ dần, văn thơ Nhật Bản không còn bắt  chước của Trung Hoa nữa dù rằng vẫn có những người vượt biển, qua lại  Trung Hoa. Ảnh hưởng Trung Hoa cuối cùng và lớn lao nhất là việc du nhập  Thiền Đạo (&lt;em&gt;Zen&lt;/em&gt;) do các vị sư, vào triều đại Kamakura  (1185-1333). Rồi cuộc tiếp xúc với Trung Hoa bị gián đoạn vào năm 1279,  khi quân Mông Cổ dưới quyền của Đại Hãn Hốt Tất Liệt đã làm chủ được  Trung Hoa và lập ra nhà Nguyên (1279-1368). Sang thế kỷ thứ 15, các  tướng quân thuộc giòng họ Ashikaga cũng đã phái các đoàn sứ thần qua  Trung Hoa triều cống.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;strong&gt;2. Ảnh hưởng của các nước Tây Phương&lt;/strong&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Qua  thế kỷ thứ 16, người Bồ Đào Nha đã khám phá ra Nhật Bản và đã mang tới  nước Nhật đạo Thiên Chúa, các y phục tây phương và kỹ thuật mới về súng  đạn. Mùa hè năm 1543, một chiếc tầu gỗ Trung Hoa bị trôi dạt vào đảo  Tanegashima, phía nam của Kyushu. Trên tầu có 3 người Bồ Đào Nha. Lãnh  chúa của miền này rất ngạc nhiên khi thấy các người Bồ này đã có thể hạ  được các con vịt trên trời bằng cách đưa lên một ống bằng kim loại và  sau đó có một tiếng nổ lớn. Đây là một thứ súng hỏa mai thô sơ và vị  lãnh chúa đã mua lại hai khẩu của người Bồ với giá cao cũng như học hỏi  cách xử dụng. Sau đó, súng được đưa cho thợ rèn Nhật làm ra những khẩu  tương tự.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Thợ rèn Nhật Bản trong hơn một thế kỷ, đã nổi  tiếng tại miền viễn đông về cách chế tạo các cây kiếm có chất lượng rất  cao, sắc bén hơn hẳn các cây kiếm của châu Âu vào thời kỳ đó. Nhờ vậy  người Nhật đã xuất cảng được một số lớn kiếm và áo giáp ra các nước  ngoài. Kỹ thuật nấu ra các loại thép rất tốt và rèn được những cây kiếm  sắc, đã cho phép người Nhật dễ dàng bắt chước và chế tạo được các khẩu  súng hỏa mai, rồi họ lại thêm vào các cải tiến của riêng họ, chẳng hạn  như bộ phận khai hỏa và cơ phận che chở khiến cho súng có thể bắn được  dễ dàng khi trời mưa hay ban đêm mà không cho thấy vị trí của xạ thủ.  Như vậy việc chế tạo súng đã là một dẫn chứng về cách bắt chước kỹ thuật  của người Nhật trong thế kỷ thứ 16.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Trong vài năm tại  Nhật Bản, kỹ thuật chế tạo súng đạn đã được phổ biến rộng rãi và Tướng  Quân Oda Nobunaga đã đặt mua 500 khẩu. Năm 1560, súng đạn đã được dùng  trong các trận nội chiến tại Nhật Bản và vào năm 1575, Nobunaga đã dùng  tới 3,000 khẩu súng hỏa mai để chiến thắng tại trận đánh quyết định  Nagashimo.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Kỹ thuật súng đạn như vậy đã ảnh hưởng rất lớn  tới kỹ thuật chiến tranh và trật tự xã hội, vì thế khi Tướng Quân  Tokugawa đã thiết lập xong nền cai trị trên toàn nước Nhật, áp đặt một  trật tự xã hội cứng dắn lên người dân Nhật và dùng tới giai cấp võ sĩ  Samurai làm cảnh sát, chống lại các cuộc nổi dậy, thì súng đạn bị cấm  đoán và thất sủng. Tới khi các tầu chiến Tây Phương bắn phá các thành  phố Nhật Bản vào năm 1864, các khẩu súng Tanegashima lỗi thời được mang  ra dùng và rồi được cải tiến cho quân đội mới được thành lập vào thập  niên 1870.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Tại Nhật Bản vào đầu thế kỷ thứ 16, người Tây  Phương lúc đầu được niềm nở đón tiếp, nên vào năm 1549, Thánh Francis  Savier đã tới Nhật Bản và tìm cách cải đạo các người Nhật sang Thiên  Chúa giáo. Những nhà truyền giáo đã học tiếng Nhật, nghiên cứu văn pháp  và đã mang cả máy in qua Nhật Bản để in ấn các tài liệu tôn giáo.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Sau  người Bồ Đào Nha tới Nhật Bản là người Tây Ban Nha, gồm cả các nhà  truyền giáo lẫn thương nhân và đã có các va chạm giữa hai nhóm người  này. Tướng Quân thời bấy giờ là Hideyoshi đã cảm thấy lo ngại, e rằng  các nhà truyền giáo là những nhà thuộc địa, cũng như lo ngại sự bất ổn  xã hội có thể do những người Nhật theo Thiên Chúa giáo. Vì thế Tướng  Quân Hideyoshi đã ra các đạo luật trục xuất các nhà truyền giáo, phá hủy  các nhà thờ và ngược đãi giáo dân Thiên Chúa. Do sự ngược đãi tôn giáo  càng gia tăng mà càng có nhiều người Nhật chạy ra khỏi nước và đã có các  nhóm người Nhật định cư tại Manila (Phi Luật Tân), Hội An (Việt Nam),  Jakarta (Nam Dương), Macao, Đài Loan, Thái Lan…&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Người Hòa  Lan và người Anh cũng thiết lập thương mại tại Nhật Bản vào năm 1600 và  nhờ sự khôn khéo và cứng cỏi của William Adams, một thủy thủ người Anh,  mà các công ty Đông Ấn Hòa Lan và Anh đã được phép lập ra các thương  điếm tại hải cảng Hirado, phía bắc của thành phố Nagasaki. Tuy nhiên,  cửa hàng của người Anh không phát đạt nên đã đóng cửa vào năm 1623.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Lúc  bấy giờ chỉ còn người Hòa Lan là người ngoại quốc duy nhất hoạt động  thương mại tại Nhật Bản vì họ không có các tham vọng về tôn giáo. Dù  thế, họ vẫn bị giới hạn sinh sống trên một hòn đảo nhỏ, gần hải cảng  Nagasaki, tên gọi là Deshima. Đây là một khu đất dài 600 feet, rộng 180  feet, có hàng rào bao quanh và nối với đất liền bằng một cây cầu nhỏ có  lính canh tại hai đầu cầu. Như vậy Deshima đã là cửa ngõ của Nhật Bản mở  ra thế giới bên ngoài và châu Âu chỉ biết về Nhật Bản nhờ cái hải cảng  bé nhỏ này. Khi muốn tìm hiểu về Nhật Bản, Đại Đế Peter của nước Nga đã  ra lệnh cho các học giả học tiếng Nhật qua các sách của người Hòa Lan.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Từ  các thế kỷ trước, người Nhật đã học được kỹ thuật in bản gỗ của người  Trung Hoa. Tới thập niên cuối cùng của thế kỷ 16, kỹ thuật in chữ rời đã  tới Nhật Bản bằng hai con đường. Các nhà truyền giáo Dòng Tên từ châu  Âu đã thiết lập một máy in tại miền nam Nhật Bản, lúc đầu để in các bản  văn dùng chữ La Mã, kể cả cuốn từ điển Nhật – La tinh. Các nhà truyền  giáo này cũng đúc được các chữ Nhật và xuất bản được một số công trình  nghiên cứu trước khi bị chính quyền cấm hẳn.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Con đường  thứ hai về kỹ thuật in chữ rời do đội quân rút lui của Tướng Quân  Hideyoshi khi xâm lăng Triều Tiên. Người Trung Hoa thực ra đã phát minh  được kỹ thuật in bằng chữ rời trước châu Âu và kỹ thuật này rất được phổ  biến tại Triều Tiên. Khi máy in Triều Tiên được mang về Nhật, nó được  đón nhận nhiều hơn loại máy in của các nhà truyền giáo Dòng Tên vì nó  không liên hệ tới tôn giáo và cũng do loại máy này được mang thẳng tới  kinh đô Kyoto là trung tâm văn hóa của Nhật Bản. Thiên Hoàng và Tướng  Quân thời bấy giờ rất chú ý đến ngành in ấn, để xuất bản các tác phẩm  triết học và văn chương. Xưởng đúc các chữ rời bằng kim loại vào thời đó  là một cơ sở rất tốn kém và phần lớn chỉ các ngôi chùa giàu mới có khả  năng thực hiện. Các ấn bản đẹp in vào đầu thế kỷ 17 tại Nhật Bản với chữ  rời là các sách Saga. Đây là một loại tác phẩm văn chương Nhật, xuất  bản tại khu Saga của Kyoto bởi nhà viết chữ đẹp nổi tiếng Koetsu vẽ kiểu  chữ, và tài trợ bởi một thương gia bán than giàu có. Sách Saga thường  được in trên giấy màu với nền giấy có các trang trí rất đẹp, làm cho tác  phẩm in trở thành một món hàng rất mỹ thuật.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Qua đầu thế  kỷ 18, có hàng trăm nhà xuất bản hoạt động tại các thành phố Edo (Tokyo  ngày nay), Kyoto và Osaka cũng như tại một số thành phố khác. Tại Nhật  Bản cũng có một số thư viện lưu động cho thuê các sách với lệ phí bằng  một phần tiền của giá mua và nhận cả việc mang sách tới tận nhà độc giả.  Vào thời bấy giờ, các học giả có thể mua dễ dàng các sách cổ văn của  Trung Hoa, các sư tăng tìm được các kinh Phật và các tay ăn chơi có các  sách hướng dẫn về các lạc thú vật chất. Có nhiều loại sách như dạy viết  thư, tuyển tập thơ, những tác phẩm cổ điển như “Chuyện Kể Genji” (Genji  Monogatari)… Tại đường phố lại có các kẻ bán dạo các bản tin giống như  những tờ báo ngày nay, thông báo về các trận lụt, hỏa hoạn, thiên tai…  có ảnh hưởng đến giá gạo và thị trường. Như vậy Nhật Bản đã phát triển  thành một xã hội có văn học với một nền văn hóa quốc gia. Vào đầu thế kỷ  19, Nhật Bản có tỉ lệ biết chữ ngang với châu Âu, cao hơn cả nước Nga  và rất nhiều nước khác. Tuy nhiên, hai ngành học quan trọng của Tây  Phương lại qua cửa ngõ Deshima mà vào Nhật Bản, đó là kỹ thuật quân sự  và ngành Y khoa.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Người Nhật đã học Y khoa và dùng các bản  vẽ mô tả cơ thể của Trung Hoa trong nhiều thế kỷ. Tới năm 1754, một bác  sĩ ở Kyoto khi mổ xác các tội nhân để tìm hiểu về cơ thể học, đã thấy  các bản vẽ của Trung Hoa không chính xác. Tới năm 1771, hai bác sĩ giải  phẫu tại Edo đã nhận thấy rằng cơ thể bên trong con người được mô tả  đúng như bản vẽ của người Hòa Lan và sách Y khoa Hòa Lan được phiên dịch  sang tiếng Nhật vào năm 1774 đã làm mất uy tín của nền Y học Trung Hoa.  Ngành Y khoa Tây phương vì thế được gọi tên ở Nhật Bản thời bấy giờ là  “Y Khoa Hòa Lan”. Rất nhiều công cuộc khảo cứu của người Hòa Lan được  dịch sang tiếng Nhật, chẳng hạn như về giải phẫu học, sinh lý học, sản  khoa, nhãn khoa…&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Tới đầu thế kỷ 19, nền Y khoa của Nhật  Bản cũng rất tiến bộ. Năm 1805, bác sĩ Hanaoka Seishu thuộc tỉnh nhỏ  Wakayama, đã dùng một hỗn hợp dược thảo để gây mê toàn phần trong một ca  giải phẫu ung thư ngực, trong khi đó ở Tây phương, giải phẫu đầu tiên  dùng gây mê là do bác sĩ Crawford Long thực hiện tại Jefferson, Georgia  vào năm 1842.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Ngành Y học Tây phương đã được chú ý và phát  triển nhanh chóng tại Nhật Bản. Năm 1823, một bác sĩ trẻ người Đức tên  là Philipp von Siebold tới Deshima để học hỏi về Nhật Bản và ông này đã  được chính quyền Nhật cho hoàn toàn tự do trong việc nghiên cứu. Siebold  thiết lập một căn nhà không phải tại Deshima mà tại ngoại ô của thành  phố Nagasaki và giảng dạy về Y Khoa thực hành. Đây là lần đầu tiên giới Y  khoa Nhật Bản được học hỏi về khám bệnh và chữa bệnh theo kỹ thuật Tây  phương. Trong chuyến du lịch tới kinh đô Edo vào năm 1826, Siebold rất  được đón mời và ông đã giảng dạy và chứng minh về khoa giải phẫu. Thời  gian cư trú tại Nhật Bản của bác sĩ Seibold bị chấm dứt bất ngờ khi  người Nhật tìm thấy trong hành trang của ông các bản đồ vẽ bờ biển nước  Nhật và ông ta đã bị trục xuất khỏi Nhật Bản.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Tới năm  1853, các tầu chiến của Đô Đốc Perry người Mỹ đã làm cho người Nhật phải  tỉnh ngộ và họ lại bắt đầu tìm hiểu kiến thức về Khoa Học và Kỹ Thuật  của Tây Phương. Rồi chế độ Tướng Quân (Shogun) bị lật đổ, mở đầu cho  thời kỳ Minh Trị Phục Hưng (Meiji) và toàn thể nước Nhật lại sôi động  trong phong trào học hỏi phương Tây, với tên gọi là “Khai Hóa Văn Minh”.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-d7U1-GSYIlo/TZBUDL-9TaI/AAAAAAAAA8A/AWnX8XpuEcc/s1600/DSC00169.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://4.bp.blogspot.com/-d7U1-GSYIlo/TZBUDL-9TaI/AAAAAAAAA8A/AWnX8XpuEcc/s320/DSC00169.jpg" width="220" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;(Phạm Văn Tuấn) &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="pageFooter" style="background-color: white; color: blue; font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;div class="clearfix" id="footerContainer"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;div class="yontoolayerwidget" id="AdBarAdFooterPad2b" style="height: 20px; left: 0px; opacity: 0; text-align: left; top: 100px; vertical-align: top; width: 5px; z-index: 0;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;img src="http://edge.pagerage.com/Images/Blank.png" style="height: 20px; width: 5px;" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-7307008443766686714?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/7307008443766686714/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=7307008443766686714&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/7307008443766686714'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/7307008443766686714'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2011/03/nguoi-nhat-biet-hoc-hoi.html' title='Người Nhật biết học hỏi!'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-d7U1-GSYIlo/TZBUDL-9TaI/AAAAAAAAA8A/AWnX8XpuEcc/s72-c/DSC00169.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-6820392026927489567</id><published>2011-03-25T20:30:00.000+07:00</published><updated>2011-03-25T20:30:09.145+07:00</updated><title type='text'>Đạo lý đời người!</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/01/22/000123CineKT18.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="177" src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/01/22/000123CineKT18.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;b style="color: #4c1130;"&gt;&lt;i style="font-family: Georgia,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;Không phải là người hâm mộ Khổng Tử nhưng những điều về tu thân của vị này luôn làm cho tôi suy ngẫm sau khi đọc lướt qua Luận Ngữ nhiều lần.Theo tôi,người Nhật đã phát huy học thuyết này ở mức cao nhất thì phải chứ không phải là người Trung Quốc hiện đại.Tôi nhớ nhất câu nói mà ông thốt lên rằng ông thấy người đời thường &lt;span style="color: red;"&gt;hiếu sắc hơn hiếu học.&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&lt;b style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Khổng Tử nói về mình:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;"Ngô thập ngũ chí ư học, &lt;br /&gt;Tam thập nhi lập, &lt;br /&gt;Tứ thập nhi bất hoặc, &lt;br /&gt;Ngũ thập nhi trí thiên mệnh, &lt;br /&gt;Lục thập nhi nhĩ thuận, &lt;br /&gt;Thất thập nhi tòng tâm, sở dục bất du củ."&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Nghĩa là:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Ta mười lăm tuổi chuyên học, &lt;br /&gt;Ba mươi lập chí vững, &lt;br /&gt;Bốn mươi không ngờ vực, &lt;br /&gt;Năm mươi biết mệnh trời, &lt;br /&gt;Sáu mươi nghe thuận lẽ trời, &lt;br /&gt;Bảy mươi lòng muốn không vượt đạo lý&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;. &lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-6820392026927489567?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/6820392026927489567/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=6820392026927489567&amp;isPopup=true' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/6820392026927489567'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/6820392026927489567'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2011/03/ao-ly-oi-nguoi.html' title='Đạo lý đời người!'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-8179521500275587590</id><published>2011-03-25T11:02:00.001+07:00</published><updated>2011-03-25T11:05:51.506+07:00</updated><title type='text'>NUDE PICTURE.</title><content type='html'>&lt;div style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;b&gt;Không mạnh miệng nói nhà báo có nhiều ý  tưởng nhất – nhưng nhìn chung do “môi trường lao động” nhiều khắc  nghiệt, chịu nhiều búa rìu, chịu nhiều áp lực không tên, đến khi nghỉ  làm báo đàn ông thường hay mắc bệnh dạ dày, nữ n&lt;span class="text_exposed_show"&gt;hà  báo thì hay vướng vào bệnh tế nhị. Dù vậy, vẫn phải nói rằng nhà báo  thường là người xuất hiện nhiều ý tưởng bất ngờ. Do phải sống trong một  điều kiện khí hậu quá khắc nghiệt. Chữ nghĩa và ý tưởng phải bươn bả  trong mưa gió dầm dề hoặc tê cứng của thời tiết miền Bắc. Rồi, chưa kịp  làm quen với nứt nẻ da tay da chân lại vội vã chạy về đỡ cửa đỡ nhà  trong bão tố miền Trung. Chưa kịp dọn dẹp miếng ăn tan hoang lại phải  chạy vào hứng cái nắng cái nóng bốc da đầu ướt da đùi ở miền Nam. Nhà  báo Việt là những người chạy chữ bốn mùa trong một ngày! 1460 vòng trong  1 năm! Một kỷ lục việt dã thật ấn tượng. Vì thế, phải cảm ơn nhiệt liệt  ý tưởng thật giản dị của nhà báo HTT (Tú Trung Hồ, tên fb của anh) đã  viết chơi chơi một đề xuất rất ngoạn mục nhằm tìm một lối thoát cho ảnh  cởi truồng: đó là cấp phép xuất bản một tờ Playboy Việt cho rồi! &amp;nbsp; Thật  là ảnh Việt đang trong lúc chết đuối vớ&amp;nbsp; phải cọng hoa bèo tây. Nhà báo  HTT không viết: xin đề nghị cấp phép hẳn một tờ Playboy. Nhà báo HTT  không viết: các bác ơi hãy cho&amp;nbsp; ra một tờ Playboy! Mà tác giả của ý  tưởng giản dị này chỉ nói: “…ra một tờ Playboy Việt cho rồi!” Nhà báo  chỉ để cho nhịp chữ than thở như nói đến một thời điểm đã chín muồi!  Hoan hô và cảm ơn nhà báo với một ý tưởng không mới nhưng đã chọn vào  thời điểm đúng là đã chín muồi, để nói! Chọn đúng vào lúc mà ảnh Việt đã  có hùng hậu một lực lượng nhiều tay máy đang say sưa tâm huyết với ảnh  cởi truồng. Chọn đúng vào lúc hàng trăm hàng ngàn những ảnh cởi chuồng  chưa biết tẩu tán đi đâu. Chưa biết xử lý thế nào. Hàng trăm tờ báo  nhưng vẫn cụ thể thiếu một tờ để đăng tải loại ảnh này. Bởi các báo còn  phải nhường đất cho cướp giết hiếp và cũng không phải lúc nào cũng tóm&amp;nbsp;  được cớ mông vú mẫu Ngọc Quyên không phù hợp với khe suối róc rách ra để  ngắm và bình luận và phỏng vấn… &amp;nbsp; Báo sẽ nguội vụ cởi truồng&amp;nbsp; ít bữa.  Nhưng ảnh Việt bắt đầu nóng máy cởi quần. Người cầm máy cởi truồng phải  xúm lại với nhau. Vì hàng ngàn mẫu (không cứ người mẫu), hàng trăm ngàn  mẫu đang chờ cơ hội để thể hiện mình đẹp hơn Ngọc Quyên, đẹp hơn hoa  hậu. Phải hiển nhiên đẹp hơn chứ. Tất nhiên là đẹp hơn chứ. Và ít nhất  phải đẹp hơn chỗ này chỗ kia chứ. Và nhu cầu ấy là bạt ngàn khắp đất  nước. Đấy mới là di sản Vẻ Đẹp Việt của chúng ta mà các nước anh em cứ  có mà mơ mờ mắt! Xin hãy để cho nhu cầu này được thanh thiên bạch nhật.  Được công khai (có kiểm soát). Được đàng hoàng như nó vốn đang cởi  truồng đàng hoàng từng ngày. Một nhu cầu đòi hỏi cần có nơi phô diễn,  cần có nơi đăng tải – không dám nói là cần một cách quá cấp bách, nhưng  thực sự là cần vì cũng đã đến đúng vào thời điểm chín muồi. &amp;nbsp; Có thật sự  đắn đo không? Hay đang giả vờ đắn đo? Xuống cấp thuần phong mỹ tục thật  không. Hay làm gì có để mà xuống. Hay đã xuống từ lâu rồi mà ta cứ phải  sống trong không khí giả vờ khiêu dâm? Giả vờ dâm đãng? Ảnh của báo ta  bao năm qua cứ in ảnh gái là giả vờ khiêu dâm. Cơ quan văn hóa hỏi thăm  thì rất “nhanh tay” trả lời: - Không anh, cô ấy vẫn mặc quần sờ sờ ra  đấy chứ! &amp;nbsp; Bao nhiêu năm qua người xem báo bị một ức chế cưỡng bức buộc  phải thủ dâm mắt với những bức ảnh (nhiều bức thực sự xem xong mất nhiều  ngày không cương cứng lên được). Thà cứ lột truồng minh hoạ. Hoặc cứ  bày chẻ hoe: này thì bướm nhé các anh, này thì vú mộng nhé các chú, này  thì đùi cừu nhé các bác! Vâng, em tên Nụ Xuân Xôi đây các cụ dê!!! Hẳn  như vậy nó đã đi một nhẽ. Sự nửa kín chưa hẳn là che chỗ kín, sự nửa hở  tức là đã mửa ra gần hết. Ban biên tập ảnh (không phải báo nào cũng có  cái ban sang trọng này) của quá nhiều tờ báo đã lựa chọn những bức ảnh  gần như bê cả đĩa&amp;nbsp; vú đặt ục lên bàn, đặt ở vị trí chềnh ềnh mời độc giả  hoặc gục mắt vào hoặc bị buộc phải thủ dâm mắt là lẽ không thể chống  cự. Nói vậy để thấy chúng ta sống, nói chính xác ra là buộc bị sống  trong không khí khiêu dâm có sự hỗ trợ đắc lực của báo, tạp chí đã từ  lâu. Nhưng chúng ta đã không công nhận nó. Nhiếp ảnh đánh lận con đen và  đánh tráo ảnh đã đành lại được thêm nhiều tờ báo (phần lớn không có các  biên tập viên ảnh có nghề phụ trách) lại vô tình tiếp tục chứa chấp các  loại cởi truồng hoặc nửa cởi truồng (loại này còn tệ hại gấp ngàn lần  loại cởi truồng đích thực). Người quản lý nhiều cấp về văn hóa có lẽ cần  lưu ý quyết liệt thêm: rằng ảnh nửa cởi truồng, khép nép chỗ kín, bưng  cả xô vú và chậu mông in be bét hàng ngày trên các báo còn gây phản cảm  và làm bẩn nét mặt xã hội gấp trăm ngàn lần như ảnh cởi truồng toàn thân  chính đáng của Tô Thanh Nghiệp, Thái Phiên và mấy nhiếp ảnh thêm chưa  kịp kể tên. Vì nó đúng nghĩa&amp;nbsp; là ảnh cởi truồng, nó không giả vờ dâm tục  (chỉ tác giả là gỉa vờ che dâm). &amp;nbsp; Tất nhiên mong muốn là mộng mơ vậy.  Bởi thật sự cơ quan quản lý văn hóa họ chưa chấp nhận cái sự thật hiển  nhiên là bấy lâu nay chúng ta bị sống trong bầu không khí khiêu dâm.  Báo, tạp chí nơi mà họ đang quản lý đang thổi bóng cho không khí này. &amp;nbsp;  Vậy thì, đây đã đúng thời điểm chưa? Còn cái khe hở nào chưa thật sự  xuống cấp thuần phong mỹ tục để còn cấp giấy phép cho nào! Vậy thì, nhóm  ảnh chụp cởi truồng đã có những công tác chuẩn bị gì khi tờ Playboy  Việt xuất hiện. Cơ hội để các tay máy thể hiện tài năng. Chỉ lúc ấy, khi  mà hàng ngày phải tiếp xúc với hàng trăm mẫu cởi truồng, bạn mới đủ sức  để hiểu rằng: Chụp cởi truồng, chụp đạt được ảnh khiêu dâm không dễ  nuốt tý nào, chưa dám bàn đến khỏa thân nghệ thuật (đừng vội tự ái và  nhảy dựng lên khi DML gọi đúng tên: ảnh cởi chuồng). Và cơ hội ấy của  các ngôi sao sẽ đến với không cứ ngôi sao. Cứ khỏa thân đẹp là ngôi sao  đẹp nhất trấn ngữ bầu trời Việt! Phải tiến tới và phải mơ giấc mơ Thi  Mẫu Khỏa Thân Đẹp! Đấy mới là cuộc thi đích của Vẻ Đẹp Việt. Chứ giờ này  ai còn đi thi hoa hậu, xưa đến mức không còn muốn nhắc lại (bởi thi hoa  hậu nó còn trá hình dâm bẩn hơn cả ảnh cởi chuồng) &amp;nbsp; Một không khí xốn  xang không giả vờ khiêu dâm sắp đến. Thời điểm đã chín muồi. Thời kỳ thể  hiện và khoe sắc Việt Mông – Vú – Đùi đang tới. Thời khắc xuất hiện  Playboy Việt không còn xa. &amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="text_exposed_show"&gt;&lt;b style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&amp;nbsp;(Ghi chép được viết tại Hà Nội - Saigon  trung tâm lưu giữ nhiều thuần phong mỹ tục)&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="https://lh6.googleusercontent.com/-Tx4q8kJ6LxA/TYwTWu2XUnI/AAAAAAAAA7Y/8gfqW_kbo7Q/s1600/ngocquyennude2.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="https://lh6.googleusercontent.com/-Tx4q8kJ6LxA/TYwTWu2XUnI/AAAAAAAAA7Y/8gfqW_kbo7Q/s320/ngocquyennude2.jpg" width="234" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="text_exposed_show"&gt;&lt;span style="font-size: x-large;"&gt;&lt;b style="color: red; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;3.11 Dương Minh Long&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-8179521500275587590?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/8179521500275587590/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=8179521500275587590&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/8179521500275587590'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/8179521500275587590'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2011/03/nude-picture.html' title='NUDE PICTURE.'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='https://lh6.googleusercontent.com/-Tx4q8kJ6LxA/TYwTWu2XUnI/AAAAAAAAA7Y/8gfqW_kbo7Q/s72-c/ngocquyennude2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-3671318785609433084</id><published>2011-03-21T09:42:00.001+07:00</published><updated>2011-03-21T09:50:51.681+07:00</updated><title type='text'>Cách mạng và sự phát triển.</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://t1.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcS7jqDJU07VpaXYJMj7NnYqaCL9hxkf7TQrEcQL1k02lysfiZHsdA" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://t1.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcS7jqDJU07VpaXYJMj7NnYqaCL9hxkf7TQrEcQL1k02lysfiZHsdA" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Những người muốn tiến vào nhóm những nước phát triển hay công ty sáng tạo hàng đầu thường nói về việc tạo ra các khoảng trống cho các cuộc cách mạng nhưng điều này không bao giờ xảy ra.&lt;span style="color: red;"&gt;Cách mạng không thể nào được tổ chức từ trên xuống bởi những người vận hành hệ thống cũ.Cách mạng luôn gây sợ hãi cho những ai có quyền lợi ổn định&lt;/span&gt;.Những người ở đỉnh cao của bất cứ hệ thống nào,dù chính trị hay kinh doanh đều có quyền lợi ổn định.Những nhà lãnh đạo hệ thống cũ về bản chất không phải là nhà cách mạng.Họ căm ghét sự vô trật tự.Nó de doạ họ.Hệ thống hiện hữu đã chọn họ làm lãnh đạo,và bằng mọi cách,họ chứng tỏ đó là hệ thống tốt nhất khả dĩ.Những nhà lãnh đạo hệ thống là bộ phận trật tự nên không thể tổ chức sự sáng tạo.Sáng tạo đòi hỏi một số sự hỗn loạn nhưng không quá nhiều đến nỗi không đủ trật tự để sử dụng những gì phát minh ra được.Sự hỗn loạn ở đây được hiểu theo cách hệ thống.Đó là sự tự do kinh doanh và đưa ra các ý tưởng mới ở mức độ cao mà không ràng buộc bởi các quy định quan liêu hiện hành,không bị triệt hạ bởi những quyền lực đang điều hành hệ thống.Môi trường hỗn loạn ngăn chặn những đặc quyền đặc lợi bất di bất dịch trở nên quá mạnh mẽ khiến chúng ngăn cản các ý tưởng mới ra đời và phát triển.Nhật Bản điển hình cho mức độ trật tự cao đã dẫn đến thiếu vắng sự sáng tạo về kinh tế khi họ phát triển đụng trần!&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;b style="color: red;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;(L.C.Thurow) &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-3671318785609433084?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/3671318785609433084/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=3671318785609433084&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/3671318785609433084'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/3671318785609433084'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2011/03/cach-mang-va-su-phat-trien.html' title='Cách mạng và sự phát triển.'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-2588544953045819077</id><published>2011-03-17T11:43:00.000+07:00</published><updated>2011-03-17T11:43:39.468+07:00</updated><title type='text'>Mẹ và nhà báo</title><content type='html'>&lt;div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://l.yimg.com/bt/api/res/1.2/owztQ.vwaM2MKY04qP6bAA--/YXBwaWQ9eW5ld3M7Zmk9aW5zZXQ7aD00MDk7dz02MzA-/http://media.zenfs.com/247/2011/03/16/Hachimohe--t-nh-Aomori--B-c-Nh-t-B-n--AP_090839.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="207" src="http://l.yimg.com/bt/api/res/1.2/owztQ.vwaM2MKY04qP6bAA--/YXBwaWQ9eW5ld3M7Zmk9aW5zZXQ7aD00MDk7dz02MzA-/http://media.zenfs.com/247/2011/03/16/Hachimohe--t-nh-Aomori--B-c-Nh-t-B-n--AP_090839.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;h2 class="uiHeaderTitle"&gt;&amp;nbsp;&lt;a href="http://www.facebook.com/profile.php?id=1095294854"&gt;Nguyen Luong Hai Khoi&lt;/a&gt; - ngày 16 tháng 3 2011 &lt;/h2&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="mbl notesBlogText clearfix"&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;- Con ơi, người ta đang ùn ùn rời khỏi Tokyo à? Sao con bảo mọi người ở đó vẫn bình thường? Con về ngay đi.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;- Làm sao Mẹ biết người ta đang ùn ùn ra khỏi Tokyo?&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;- Báo nói thế. &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;-  Bọn nhà báo ấy Mẹ ạ, Mẹ đừng tin bọn nó. Chúng nó coi sự hốt hoảng của Mẹ như là  cách để kiếm cơm ăn thôi. &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;- Ối...&amp;nbsp; &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;-  Bọn  nó lấy bức ảnh người ta rời khỏi tỉnh Fukushima về Tokyo lánh nạn,  rồi  chú bên dưới là dân Tokyo hốt hoảng chạy khỏi thành phố. &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Một   bản tin NHK hướng dẫn cách phòng chống nhiễm xạ cho người dân bằng một   giọng văn thuần túy kỹ thuật, thì bọn chúng chú thêm là: một giọng  điệu  hơi hướng... khải huyền, dấu hiệu ngày tận thế.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Bản  tin của  người ta nói rõ là: Một địa điểm cách Tokyo 100 km bị nhiễm   xạ ở mức  nhỏ, bằng khoảng 10 lần người ta vào bệnh viện chiếu tia X   thôi, nhưng  bọn nó nói mập mờ "Tokyo nhiễm xạ, hoảng loạn bao trùm".&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Các  bạn con ở Tokyo đều đã lên quận đăng ký cho người lánh nạn từ  phía bắc  đến ở trong nhà. Chẳng ai chạy cả. Bọn nó không đưa tin, lại  bịa đặt  người Nhật "lên tàu bỏ chạy ra nước ngoài". Thực ra chỉ có người  nước  ngoài là chạy.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Con  vừa đi vào trung tâm  thành phố xong, người ta vẫn sinh hoạt bình  thường, các nàng vẫn mặc  váy ngắn sát mông đi tung tăng, rạp chiếu phim  vẫn chiếu, mà bọn nó  ngồi trong văn phòng ở Hà Nội mà phán: Tokyo  hoảng loạn. &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Từ  sau, Mẹ chỉ được nghe  thông tin từ con thôi. Đừng tin bọn người được  gọi là "nhà báo" ấy. Bọn nó gọi người ta là "bạn đọc", bọn nó cũng gọi  con là "bạn", nhưng bọn nó chẳng coi ai là  "bạn" cả đâu.&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt; &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Nhà  báo nào nói rằng họ làm báo vì con người của chính họ,  chẳng vì ai  khác cả, thì đó là người đáng tin nhất. Bọn nào bảo rằng nó  lúc nào  cũng chỉ vì "bạn đọc", vì "xã hội", không phải vì nó, thì Mẹ đừng đọc  chúng  nó làm gì.&amp;nbsp; &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;- Uhm, thôi được rồi. Tóm lại là vẫn ổn hả? &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;- Vẫn ổn. &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;- Uhmm uhmmm... &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;- Nếu sau này có gì nguy hiểm, con sẽ cho Mẹ biết mà. &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;- Con à, Tokyo bị nhiễm xạ, người ta chạy khỏi thành phố, con còn ở lại làm gì. &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;- ???&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;- Thôi con về đi, nhà báo không nói sai đâu mà. Về đi con. &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;- !!!&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;input name="charset_test" type="hidden" value="€,´,€,´,水,Д,Є" /&gt;&lt;input autocomplete="off" name="post_form_id" type="hidden" value="8303ad4c1020a2ad8dd0760e7700823a" /&gt;&lt;input autocomplete="off" name="fb_dtsg" type="hidden" value="R6hBu" /&gt;&lt;input autocomplete="off" name="feedback_params" type="hidden" value="{&amp;quot;actor&amp;quot;:&amp;quot;1095294854&amp;quot;,&amp;quot;target_fbid&amp;quot;:&amp;quot;10150108871042027&amp;quot;,&amp;quot;target_profile_id&amp;quot;:&amp;quot;1095294854&amp;quot;,&amp;quot;type_id&amp;quot;:&amp;quot;14&amp;quot;,&amp;quot;source&amp;quot;:&amp;quot;2&amp;quot;,&amp;quot;assoc_obj_id&amp;quot;:&amp;quot;&amp;quot;,&amp;quot;source_app_id&amp;quot;:&amp;quot;0&amp;quot;,&amp;quot;extra_story_params&amp;quot;:[],&amp;quot;content_timestamp&amp;quot;:&amp;quot;1300293037&amp;quot;,&amp;quot;check_hash&amp;quot;:&amp;quot;04fa52da808e8c16&amp;quot;}" /&gt;&lt;span class="UIActionLinks UIActionLinks_bottom" data-ft="{&amp;quot;type&amp;quot;:&amp;quot;action&amp;quot;}"&gt;&lt;button class="like_link stat_elem as_link" name="unlike" title="Không thích điều này nữa" type="submit"&gt;&lt;/button&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-2588544953045819077?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/2588544953045819077/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=2588544953045819077&amp;isPopup=true' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/2588544953045819077'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/2588544953045819077'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2011/03/me-va-nha-bao.html' title='Mẹ và nhà báo'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-5083268656542201432</id><published>2011-03-13T13:15:00.000+07:00</published><updated>2011-03-13T13:15:25.733+07:00</updated><title type='text'>Chuyện Tiếu Lâm về chế độ Thực dân.</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/f/fd/Reynolds.clive.750pix.jpg/250px-Reynolds.clive.750pix.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/f/fd/Reynolds.clive.750pix.jpg/250px-Reynolds.clive.750pix.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;Ai cũng ghét chế độ thực dân bởi bản chất khai thác đến tận cùng các nguồn lực của quốc gia thuộc địa. Các nước thực dân áp đặt cấu trúc kinh tế xã hội lên xứ thuộc địa nhân danh sự khai hoá văn minh.Tuy nhiên,mọi thứ không phải đều là tồi tệ.Sau đây là câu chuyện vui lượm được từ bạn Nguyễn Lê Tâm:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Hôm trước may mắn được uống cà phê với vị một tiến sĩ, vốn là  nhà nghiên cứu  tư tưởng và kinh tế vừa trở về sau mấy năm giảng dạy ở  Hoa Kỳ, nơi sào huyệt của  chủ nghĩa tư bản. Câu chuyện loanh quanh lại  quay sang vấn đề lý giải  cái nghèo ở xứ ta. &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Người  Việt và người Hoa vốn được thế giới đánh giá là  có xu hướng kinh doanh  cao. Mãi sau đổi mới cuối 1980 thì người Việt mới thực sự có  một tầng  lớp phất lên mãnh liệt cùng đời sống trung lưu cũng trở nên khấm khá.  Như vậy, khó có thể nói là dân ta thiếu  khả năng làm giàu. Thế mà khổ  sở suốt hàng thế kỷ, cái nghèo kéo dài quá. Tại sao, tại ta, tại Tây hay  tại Liên Xô?&amp;nbsp; &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Tiến sĩ không mặn mà lắm với chủ đề này nhưng cũng góp vui một câu trào lộng để khóa lại vấn đề.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Ông   nhận xét: Cái thằng Anh (Anh quốc) nó xâm chiếm thuộc địa khắp địa  cầu, và di sản nó để lại cho các thuộc địa bao giờ cũng là đầu tư   thương mại phát triển buôn bán. Ấy nên thuộc địa thằng Anh bao giờ cũng   rủng rỉnh bạc tiền, nở mày nở mặt. Trong khi đó, thằng thuộc địa của  thằng Pháp tứ Á tới Phi  cứ nghèo thảm hại, vì ngoài chuyện khai thác  cạn tài nguyên thì nó  chẳng phát triển thương mại gì cả. Di sản mà nó  thích để lại nhất là  triết học với các tư tưởng cách mạng, rồi thì dân  chủ, rồi thì tự do,  bình đẳng, bác ái... &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Cả  nhóm cười ồ. Hóa ra những giá trị đó nguy hiểm thật đấy, thế mà trước  nay cứ tưởng nó có ích, không có nó thì mình chết không kịp ngáp. Ờ nhỉ.  Nhìn thực tiễn thì thấy nó như vậy thật. &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Có ý kiến khác là dân chủ mới đem đến sự tiến bộ, thịnh vượng chứ. &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Ông tiến sĩ đưa ra các bằng chứng thực tiễn của các nước phát triển rồi kết luận:&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Các   nước giàu mạnh rồi thì mở rộng dân chủ. Chứ không phải dân chủ rồi thì   tiến tới giàu mạnh. Cãi vã đánh nhau thì đến mùa quýt cũng không phát   triển giàu mạnh được. Xem thằng Trung Quốc đấy, thằng Singapore đấy, nó  phát triển như điên mà có mảy may đếm xỉa đến mấy tiêu chí của dân chủ  đâu.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Hôm nay lại đọc được ý kiến của PGS văn học  Corine  Contini Flicker (Giảng viên ĐH AJax Marseille - Pháp) nhân cuộc  thuyết  trình về đề tài lịch sử kịch nói du nhập vào Việt Nam tối  10/3/2011 có nhận xét  như sau:&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;"... Khi đặt chân lên miền đất mới,&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Người Tây Ban Nha xây tu viện,&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;người Italia xây nhà thờ,&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;người Anh xây ngân hàng&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;và người Pháp xây nhà hát..."&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Vỗ   đùi đánh đét. Thủ phạm đây rồi. Xây ngân hàng không xây lại đi xây nhà  hát. Thế  thì lại càng rõ vì sao thuộc địa của Pháp nghèo rồi. Hỏng...  hỏng  thật, tiên sư anh thực dân Pháp!&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-5083268656542201432?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/5083268656542201432/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=5083268656542201432&amp;isPopup=true' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/5083268656542201432'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/5083268656542201432'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2011/03/chuyen-tieu-lam-ve-che-o-thuc-dan.html' title='Chuyện Tiếu Lâm về chế độ Thực dân.'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-6928109197061400374</id><published>2011-03-12T11:09:00.004+07:00</published><updated>2011-03-12T11:16:22.660+07:00</updated><title type='text'>Hình ảnh kinh hoàng về Động Đất Sóng Thần 11/3/2011 ở Nhật!</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j23_RTR2JQPQ.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="212" src="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j23_RTR2JQPQ.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j34_09949623.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="207" src="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j34_09949623.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j40_RTR2JRG0.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="212" src="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j40_RTR2JRG0.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j39_RTR2JRJ8.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="310" src="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j39_RTR2JRJ8.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/j01_RTR2JQYE.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="214" src="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/j01_RTR2JQYE.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j03_RTR2JQXC.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="190" src="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j03_RTR2JQXC.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j06_RTR2JR0Y.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="209" src="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j06_RTR2JR0Y.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j07_RTR2JR18.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="162" src="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j07_RTR2JR18.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j08_11113549.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="212" src="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j08_11113549.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j09_RTR2JQYT.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="210" src="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j09_RTR2JQYT.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j10_RTR2JQVV.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="245" src="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j10_RTR2JQVV.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j11_RTR2JQRZ.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="227" src="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j11_RTR2JQRZ.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j12_11116542.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="208" src="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j12_11116542.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j14_RTR2JQRS.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="210" src="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j14_RTR2JQRS.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j16_RTR2JQR2.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="213" src="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j16_RTR2JQR2.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j17_RTR2JQQV.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="222" src="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j17_RTR2JQQV.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j20_11121013.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="227" src="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j20_11121013.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j22_RTR2JQOT.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="235" src="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j22_RTR2JQOT.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j26_RTR2JR2M.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="193" src="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j26_RTR2JR2M.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j27_RTR2JR49.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="212" src="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j27_RTR2JR49.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j28_RTR2JR5W.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="183" src="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j28_RTR2JR5W.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j29_RTR2JR6G.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="197" src="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j29_RTR2JR6G.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j30_RTR2JR4L.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j30_RTR2JR4L.jpg" width="264" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j31_RTR2JR1K.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="208" src="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j31_RTR2JR1K.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j32_RTR2JR30.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="208" src="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j32_RTR2JR30.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j33_09944993.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="247" src="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j33_09944993.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j37_11131236.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="212" src="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j37_11131236.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j38_09949943.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="212" src="http://cdn.theatlantic.com/static/infocus/jpq03111/s_j38_09949943.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-6928109197061400374?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/6928109197061400374/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=6928109197061400374&amp;isPopup=true' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/6928109197061400374'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/6928109197061400374'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2011/03/hinh-anh-kinh-hoang-ve-ong-at-song-than.html' title='Hình ảnh kinh hoàng về Động Đất Sóng Thần 11/3/2011 ở Nhật!'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-4669851731052465744</id><published>2011-03-06T16:36:00.001+07:00</published><updated>2011-03-06T16:37:26.650+07:00</updated><title type='text'>« Cụ rùa » Hồ gươm : rùa vàng hay thủy quái ?</title><content type='html'>&lt;div style="font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;span style="color: blue; font-size: x-large;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;Trương Nhân Tuấn &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: blue; font-size: large;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Trước hết « cụ » có phải là « rùa » thật không đã ?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Tôi  không phải là nhà « rùa học » nhưng tôi dám chắc rằng « con rùa già ghẻ  lở » (mượn chữ của Trương Duy Nhất) mà nhiều người gọi là « cụ rùa »,  hiện sống trong Hồ Gươm, không phải là rùa. Tôi dám chắc vì tôi đã từng  thấy vài lần con « thủy quái » có hình dáng tương tự như thế ở các nơi  tại miền trung và miền nam VN. Một loại thú có dạng như rùa, mai mềm, cổ  dài, đặc biệt có cái đầu khá giống đầu rắn, hay thụt ra thụt vào làm  người ta liên tưởng đến thứ khác (của đàn ông), cũng gọi là « đầu rùa ».  Các loại thủy quái này là loài ăn tạp, tức thứ gì cũng ăn, sống ở môi  trường nước ngọt như sông, hồ…&amp;nbsp;Rùa thiêng trong lịch sử của VN là loại  rùa vàng, tức « kim quy ». Rùa và thanh kiếm Thuận Thiên của vua Lê Lợi  hay thần Kim Quy với nỏ thần của vua An Dương Vương đều là « rùa vàng ».  Theo các tranh ảnh minh họa (trên nhiều sách vở) hiện nay tại VN thì  rùa vàng có mai cứng và trên mai có vân. Con thủy quái Hồ Gươm là loại «  rùa » đen, mai mềm láng mướt không có vân, là loại sinh sống trong vùng  ao tù nước đọng, là giống vật đê tiện (bên Tàu người ta hay chửi « rùa  đen », tương tự như sỉ vả là đồ đê tiện), và đặc biệt nó rất hung dữ.  Con thủy quái ở Hồ Gươm, theo các bài viết đã đăng gần đây, thì nó ăn cả  cá chết, thậm chí… chó chết.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Rùa thiêng nào mà ăn cả cá chết, chó chết ?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Tôi  thấy loại « thủy quái » Hồ Gươm nhiều lần. Lần đầu vào khoảng các năm  75,76 ở khu vực sông Bé, tỉnh Phước Long. Thời điểm này khu vực Phước  Long, sông Bé có nhiều công trường phá rừng, tôi có dịp đến đây với tư  cách « thanh niên xung phong ». Con « thủy quái » này bị những chú thợ  rừng (tức thợ chuyên cắt gỗ) ở đây bắt được. Đó là một loài thú có mai  như rùa nhưng trên mai láng mướt, không có vân, màu xanh đen (y chang  như con thủy quái mà nhiều người gọi là « cụ rùa Hồ Gươm »). Con này khá  lớn, hai người khiêng bằng cái đòn tre lồ ồ to bằng băp chân mà cây đòn  cong oằn. Lần thứ hai tôi thấy tại Pleiku, do người dân tộc thiểu số  bắt được. Điều mà tôi ghi nhận là hai con thú này có tiếng kêu quái dị  ghê tai và rất hung dữ. Bị trói chặt mà cái đầu vẫn cố thò ra cắn mọi  thứ mà nó thấy trước mắt. Con nào cũng bị dao thọc vào miệng, chém vào  đầu nhưng vẫn không bớt hung dữ. Hỏi thăm, có người nói đó là loại « cua  đinh », người khác thì nói là con « giải ». Không ai nói con thủy quái  này là « rùa ». Con đã thấy tại Phước Long, nghe kể, bị bắt là do mắc  lưỡi câu, nhưng không phải cắn mồi câu, mà là ăn con chình đã cắn câu  (chình là một loại lươn nhưng lớn hơn nhiều lần). Con chình chỉ còn lại  cái đầu, to bằng cái chén. Thử tưởng tượng con thủy quái này hung tợn  biết bao nhiêu ! Rùa thiêng nào như thế !&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Con thủy  quái ở Hồ Gươm không thể gọi là « cụ rùa ». Gọi thế là xúc phạm đến «  rùa thiêng » trong lịch sử VN, tức là xúc phạm đến danh dự và tình cảm  của cả dân tộc VN. Càng không thể gọi nó dưới tên khoa học « rùa Lê Lợi  ». Có thể đây là loại cua đinh (hay giải), tức một loại rùa nước ngọt.  Có thể con thủy quái Hồ Gươm là loại rùa nước ngọt đặt biệt chỉ có tại  Việt Nam. VN không hiếm những loại thú đặc biệt, chỉ có tại khu vực này,  như con « sao la ». « Rùa vàng » (và thanh kiếm Thuật Thiên của vua Lê  Lợi) là một loại rùa trong huyền thoại, như thần Kim Quy.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Dân  tộc nào cũng thế, lúc còn mông muội thì hay dựa vào các huyền thoại,  hay đặt ra các huyền thoại, để phấn khích ý chí của cộng đồng vào việc  đấu tranh (vói thiên nhiên hay kẻ thù) để sinh tồn. Các câu chuyện như  Lê Văn Tám, bác Hồ tìm đường cứu nước… đều là huyền thoại. Chuyện con  thủy quái Hồ Gươm, nay đã trở thành « quốc sự », tức việc nước. Nhà nước  đã huy động đội ngũ « khoa học » và tiền của của nhân dân để cứu « cụ  rùa ». Không ai chống việc làm sạch Hồ Gươm hay việc bảo vệ một con vật  sắp tuyệt chủng. Nhưng phong con vật lên thành « thánh », huyền thoại  hóa nó,  thì quả là tâm lý của lãnh đạo cũng như tâm lý của những nhà  khoa học VN rõ ràng đã có vấn đề.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Tệ hại hơn là việc « ném đá » vào người trí thức bộc trực như anh Trương Duy Nhất.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Dân  tộc VN, ở vào thế kỷ 21, không lẽ vẫn còn mông muội như vào thời còn ăn  lông ở lỗ, vẫn còn tin tưởng ở những chuyện hoang đường ?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-4669851731052465744?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/4669851731052465744/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=4669851731052465744&amp;isPopup=true' title='10 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/4669851731052465744'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/4669851731052465744'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2011/03/cu-rua-ho-guom-rua-vang-hay-thuy-quai.html' title='« Cụ rùa » Hồ gươm : rùa vàng hay thủy quái ?'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-3784940586741556312</id><published>2011-03-01T09:40:00.000+07:00</published><updated>2011-03-01T09:40:32.280+07:00</updated><title type='text'>Bão giá.</title><content type='html'>&lt;span style="color: blue; font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Mọi thứ đều tăng giá chóng mặt từ 10% đến 30%.Tiền ăn của học sinh trường dân lập nổi tiếng còn tăng gần đến 50%.Thấy mà giật mình.Nhiều người than thở chỉ có lương là ổn định vì nó bao giờ cũng tăng chậm và ít nhất.Dù sao thấy USD trên thị trường tự do giảm cũng là một dấu hiệu tốt.Mong sao đừng có lùi một bước mà tiến hai bước thì sẽ không biết như thế nào.Ai đó nói là chỉ có cách lạc quan trong khó khăn chứ còn biết làm gì hơn.Nhiều cái bụng đã thắt đến chỗ không còn thắt hơn được nữa!&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-3784940586741556312?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/3784940586741556312/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=3784940586741556312&amp;isPopup=true' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/3784940586741556312'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/3784940586741556312'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2011/03/bao-gia.html' title='Bão giá.'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-2900654742494979283</id><published>2011-02-11T09:47:00.000+07:00</published><updated>2011-02-11T09:47:46.900+07:00</updated><title type='text'>Cộng đồng và tính cách.</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://lenduong.vn/wp-content/uploads/2009/08/uudiem1.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="213" src="http://lenduong.vn/wp-content/uploads/2009/08/uudiem1.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b style="color: blue;"&gt;Tổ chức xã hội Việt dựa trên mối quan hệ huyết thống,dòng tộc, nguồn gốc rồi mới đến các mối quan hệ kinh tế,xã hội,sở thích,chí hướng.Cái kết nối mạnh nhất vẫn là huyết thống vì "giọt máu đào hơn ao nước lã".Tuy nhiên có lúc vẫn phải "bán bà con xa,mua láng giềng gần".Một người dì của bạn tôi đã sang Mỹ mấy chục năm nhưng cái cốt cách dân dã chân chất vẫn chẳng thay đổi mà đôi khi còn bảo thủ hơn cả người sống ở quê nhà.Mà hình như không ít người như vậy.Đúng là nhiều khi phải thốt lên "Non sông dễ đổi,bản tính khó dời".Theo nhiều quan sát,trong nguy biến thì dễ đoàn kết người Việt hơn vì có chung nỗi sợ hãi và kẻ thù.Khi bình yên thì sẽ dễ sinh hiềm khích ghanh ghét.Để tạo nên sức mạnh cộng đồng thì phải có những cuộc nghiên cứu tính cách người Việt nghiêm túc khách quan chứ không nên một chiều phê phán hay ca ngợi quá đáng một cách cảm tính,dựa vào các câu nói xa xưa,một số hiện tượng hay phát biểu của vài nhân vật có tiếng tăm.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-2900654742494979283?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/2900654742494979283/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=2900654742494979283&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/2900654742494979283'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/2900654742494979283'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2011/02/cong-ong-va-tinh-cach.html' title='Cộng đồng và tính cách.'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-1333148843389532917</id><published>2011-02-07T11:12:00.006+07:00</published><updated>2011-02-07T11:45:24.154+07:00</updated><title type='text'>Tết Quê.</title><content type='html'>&lt;div style="color: #741b47;"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TU94x5FORFI/AAAAAAAAA2w/YlYxP2hZAMo/s1600/IMG_1464.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="251" src="http://2.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TU94x5FORFI/AAAAAAAAA2w/YlYxP2hZAMo/s320/IMG_1464.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TU937-owRUI/AAAAAAAAA2s/VVIsN4sDN_8/s1600/IMG_1464.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TU9ypoz2cYI/AAAAAAAAA2o/aLvtTV5ee6c/s1600/banh+u.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="211" src="http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TU9ypoz2cYI/AAAAAAAAA2o/aLvtTV5ee6c/s320/banh+u.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Vốn là người quê,nhất là gốc Quảng Nam dù thời gian sống ở thành thị nhiều hơn hẳn ở quê nhưng ăn tết thì phải dứt khoát về quê.Có năm vì công chuyện thì ngay trong tết hoặc sau tết cũng phải về.Mỗi năm cảm nhận nhiều cái hay cái lạ mà nhiều khi phải giật mình.Quảng Nam là vùng đất giao lưu nhiều nền văn hoá bậc nhất mà trước đây mình không hiểu hết được.Nhất là sau khi đến Hội An,lên Mỹ Sơn,vào Quảng Ngãi.Chuyện &lt;a href="http://quandodo.com/4rum/showthread.php?t=1507"&gt;bánh tổ,bánh nổ,bánh in &lt;/a&gt;thôi thì mới hiểu Ông Cha ta Nam tiến,cộng sinh với người đến từ Triều Châu, Quảng Đông cùng người Chăm bản địa ra sao.Nhớ nồi bánh tét,bánh chưng ngày tết thì mình mới hiểu mãi thuộc về người nhà quê dù cách nghĩ có hiện sinh,thực tế đến đâu.Ngày thường thì tôi lại thích ăn bánh Ú hơn vì kích cỡ nhỏ,hình dạng lạ mắt so với bánh tét,bánh chưng dù cùng loại nguyên liệu nhưng mùi vị đặc sắc,đạm đà hơn.Tuy nhiên tôi vẫn mê bánh tráng,bánh đập,bánh bèo nhất.Món ăn giản dị rẻ tiền mà người lần đầu tiên thưởng thức sẽ không bao giờ hiểu tại sao có người đam mê món ăn dân dã ấy nhiệt tình như tôi.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TU9wH7-lhjI/AAAAAAAAA2Q/SaTRstOQe4Y/s1600/Banhtrang.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://2.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TU9wH7-lhjI/AAAAAAAAA2Q/SaTRstOQe4Y/s320/Banhtrang.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TU9wk40qpVI/AAAAAAAAA2U/qfxfp0rxM7Y/s1600/IMG_1463.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TU9wk40qpVI/AAAAAAAAA2U/qfxfp0rxM7Y/s320/IMG_1463.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TU9wvkzB-gI/AAAAAAAAA2Y/S8fLrDRp7gE/s1600/IMG_1551.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TU9wvkzB-gI/AAAAAAAAA2Y/S8fLrDRp7gE/s320/IMG_1551.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TU9w7RU7KfI/AAAAAAAAA2c/RM7xsuN6MQE/s1600/IMG_1407.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TU9w7RU7KfI/AAAAAAAAA2c/RM7xsuN6MQE/s320/IMG_1407.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TU9xE5o_J1I/AAAAAAAAA2g/ahCr5URBSWU/s1600/IMG_1608.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://2.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TU9xE5o_J1I/AAAAAAAAA2g/ahCr5URBSWU/s320/IMG_1608.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TU9xGXOVX3I/AAAAAAAAA2k/0p1DBiB0RS4/s1600/bienrr.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TU9xGXOVX3I/AAAAAAAAA2k/0p1DBiB0RS4/s320/bienrr.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #741b47;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Bánh tráng gạo nướng quê tôi thiêng liêng đến mức khi cúng tổ tiên rước ông bà phải có nó trên mâm cỗ.Tết này,mưa ở Quảng Nam đến tận 29 tháng chạp âm lịch nên bánh tráng khan hiếm tăng giá đến gần gấp 3 lần mà mua vẫn khó.Bạn tôi nói mong ông bà thông cảm vậy! &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-1333148843389532917?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/1333148843389532917/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=1333148843389532917&amp;isPopup=true' title='6 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/1333148843389532917'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/1333148843389532917'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2011/02/tet-que.html' title='Tết Quê.'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TU94x5FORFI/AAAAAAAAA2w/YlYxP2hZAMo/s72-c/IMG_1464.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-1188450669195328533</id><published>2011-02-03T03:52:00.002+07:00</published><updated>2011-02-03T09:01:26.114+07:00</updated><title type='text'>Chúc Mừng năm mới!</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://trungtambinhdu.com/upload/Chuc%20mung%20nam%20moi%202011.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="224" src="http://trungtambinhdu.com/upload/Chuc%20mung%20nam%20moi%202011.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://baotanglichsu.vn/uploads/cay%20neu.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://baotanglichsu.vn/uploads/cay%20neu.jpg" width="229" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://a4.sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc6/hs065.snc6/167591_106531936091325_100002035575261_42459_2045090_n.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color: lime; font-family: &amp;quot;Trebuchet MS&amp;quot;,sans-serif; font-size: x-large;"&gt;&lt;b&gt;Cuối năm thấy nhiều tín hiệu tốt cho năm mới.Một bước đi nhỏ chắc chắn hơn là bước nhảy xa đầy mạo hiểm.Khó khăn thử thách đã làm ta trỏ nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.Năm mới tự tin chúc bạn bè gần xa sẽ vượt qua nhiều sóng gió để đạt được mục tiêu đề ra!&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-1188450669195328533?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/1188450669195328533/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=1188450669195328533&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/1188450669195328533'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/1188450669195328533'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2011/02/chuc-mung-nam-moi.html' title='Chúc Mừng năm mới!'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-5059037747259310740</id><published>2011-01-30T16:58:00.002+07:00</published><updated>2011-01-30T17:01:49.637+07:00</updated><title type='text'>Hosni Mubarak: Pharaông Ai Cập cuối cùng</title><content type='html'>&lt;div class="pTitle"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pHead" style="color: #20124d;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;SGTT.VN - Suốt 30 năm, một mình Hosni Mubarak trị vì Ai Cập bất chấp những vụ mưu sát và sức khỏe suy yếu. Uy quyền ổn định của tổng thống Mubarak xây dựng trên sự nghèo khổ và đàn áp.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pInterTitle" style="color: magenta;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Đất nước luôn trong tình trạng khẩn cấp&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody" style="color: blue;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;table align="left" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" class="ImgBoxEmbeddedLeft" id="tblImageBox" style="color: blue; width: 300px;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;             &lt;td&gt;&lt;div id="divImageBoxImage"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;&lt;a href="http://sgtt.vn/ImageHandler.ashx?ImageID=131801" originalattribute="href" originalpath="/ImageHandler.ashx?ImageID=131801" rel="lyteshow[vacation]" shape="rect"&gt;&lt;img alt="" class="imgImageBox" complete="complete" height="225" id="imgArticleEmbedded" originalattribute="src" originalpath="/ImageHandler.ashx?ImageID=131801" src="http://sgtt.vn/ImageHandler.ashx?ImageID=131801" style="border: 0px solid; float: left;" width="300" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="divImageBoxInfo" style="color: red; width: 100%;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="pCaption" id="spanImageBoxCaption"&gt;Tổng thống Hosni Mubarak – pharaông cuối cùng của Ai Cập – liệu có nhượng bộ? &lt;/span&gt;&lt;span class="pImgAuthor" id="spanImageBoxAuthor"&gt;Ảnh: CNN &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;&lt;div class="pBody" style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Là một phi công do Liên Xô cũ đào tạo, Mubarak từng là tổng tư lệnh không quân Ai Cập trong cuộc chiến tranh Trung Đông 1973. Những thành quả ban đầu của không quân trong những trận chiến chống Israel đã biến Mubarak thành anh hùng dân tộc và rồi thành phó tổng thống vào năm 1975.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody" style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Sáu năm sau, khi tổng thống Anwar Sadat thiệt mạng vì chính các binh sĩ Hồi giáo trong quân đội nổi loạn, Mubarak trở thành tổng thống. Việc đầu tiên khi Mubarak lên cầm quyền là tuyên bố tình trạng khẩn cấp, ngăn chặn tụ họp trái phép, hạn chế tự do ngôn luận và cho phép cảnh sát giam người vô thời hạn.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody" style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Mubarak tận dụng tối đa những quyền lực này trong suốt thời gian cầm quyền. Quân đội Ai Cập từng trấn áp những cuộc nổi loạn của các cảnh sát bất mãn vào năm 1986 và Mubarak cũng đã tống khoảng 30.000 người vào tù khi phe jihad (chiến binh Hời giáo) tiến hành hàng loạt cuộc tấn công nhắm vào du khách. Chính quyền Mubarak cũng cho người thâm nhập vào hàng ngũ đối lập đến mức “nếu có năm người ngồi lại mưu đồ chuyện gì thì người thứ năm sẽ báo cáo hết cho Mubarak”. Kết quả là một chính thể có rất ít tính hợp pháp nhưng kháng cự mọi thay đổi.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody" style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Tác động từ Tunisia đã làm thay đổi suy nghĩ của dân chúng nhiều nước trong khu vực. Tuy nhiên, những cuộc biểu tình khổng lồ bắt đầu từ 25.1 của hàng chục ngàn thanh niên và thường dân Ai Cập vẫn khiến những người quan sát đặt dấu hỏi về quyền lực của vị pharaông đương thời. &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody" style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Mubarak đã từng dẹp tan một phong trào chống đối tương tự vào năm 2005 khai dân chúng Ai Cập tổ chức nhiều cuộc biểu tình quy mô lớn đòi hỏi những quyền cơ bản và cải tổ triệt để. Khi đó, Mubarak đe dọa các lãnh đạo của tổ chức đối lập Muslim Brotherhood, trấn áp những người biểu tình tầng lớp trung lưu và bắt hết những người tổ chức biểu tình.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pInterTitle" style="color: magenta;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Duy trì quyền lực&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody" style="color: blue;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;table align="left" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" class="ImgBoxEmbeddedLeft" id="tblImageBox" style="color: blue; width: 300px;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;             &lt;td&gt;&lt;div id="divImageBoxImage"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;&lt;a href="http://sgtt.vn/ImageHandler.ashx?ImageID=131802" originalattribute="href" originalpath="/ImageHandler.ashx?ImageID=131802" rel="lyteshow[vacation]" shape="rect"&gt;&lt;img alt="" class="imgImageBox" complete="complete" height="225" id="imgArticleEmbedded" originalattribute="src" originalpath="/ImageHandler.ashx?ImageID=131802" src="http://sgtt.vn/ImageHandler.ashx?ImageID=131802" style="border: 0px solid; float: left;" width="300" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="divImageBoxInfo" style="color: red; width: 100%;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="pCaption" id="spanImageBoxCaption"&gt;Người biểu tình và xe tăng của quân đội trên đường phố thủ đô Cairo, Ai Cập. Liệu Ai Cập sẽ trở thành một Tunisia thứ hai? &lt;/span&gt;&lt;span class="pImgAuthor" id="spanImageBoxAuthor"&gt;Ảnh: Washington Post &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;&lt;div class="pBody" style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Liên tục bốn nhiệm kỳ, Mubarak đều đắc cử tổng thống trong những cuộc bầu cử chỉ mang tính hình thức. Lần đắc cử thứ năm năm 2005 của Mubarak là cuộc bầu cử đa đảng đầu tiên nhưng bỉ chỉ trích khắp nơi là trò mị dân. Trong khi đó từ 1981 đến 2001, suốt 20 năm cai trị đầu tiên của Mubarak, nền kinh tế Ai Cập luôn trì trệ. Trong thập niên vừa qua, kinh tế phát triển hơn nhờ tư hữu hóa một số lãnh vực và nhờ hàng tỷ đô-la từ ngành du lịch, nhưng phân chia xã hội bất công đã khiến 40% dân số Ai Cập sống trong cảnh nghèo khổ.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody" style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Vị tổng thống chuyên quyền này đã hai lần thoát khỏi mưu sát, trong đó có một lần suýt chết vào năm 1995 khi các dân quân Hồi giáo nản đạn vào chuyên xa của ông tại một hội nghị liên Phi ở Ethiopia. Mubarak chưa bao giờ chọn ai làm phó tổng thống bất kể nhiều lần đột quỵ và giải phẩu trong những năm gần đây. Dư luận Ai Cập cho rằng Gamal, con trai ông sẽ là người kế vị nhưng Mubarak cũng chưa hề tuyên bố chính thức điều này.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody" style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Những cuộc biểu tình chống Mubarak đang diễn ra khắp Cập đang được thế giới theo dõi kỹ, đặc biệt từ phía Mỹ. Ai Cập từng đóng vai trò quan trọng trong những cuộc hòa đàm Israel-Palestin và đã tham gia vào liên quân do Mỹ lãnh đạo đẩy Iraq ra khỏi Kuwait vào năm 1991. Mỗi năm Mỹ viện trợ quân sự cho Ai Cập 1,3 tỷ USD và từ 1975 đến nay, Mỹ đã viện trợ kinh tế cho Ai Cập tổng cộng gần 30 tỷ USD nhưng Ai Cập lại phản đối việc Mỹ xâm lược Iraq năm 2003.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody" style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Tổng thống Mỹ Barack Obama hôm 27.1 đã cảnh báo Mubarak: “Ông có thể thấy những thất vọng dồn nén này đang được phô bày trên đường phố”. Obama thúc giục chính quyền Ai Cập tránh sử dụng các biện pháp vũ lực để trấn áp những cuộc biểu tình. Obma nói: “Tôi nghĩ việc cho dân chúng một cơ chế để bộc lộ những bất bình chính đáng là rầt quan trọng.”&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody" style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Nathan Brown, giáo sư môn chính trị Trung Đông của Đại học George Washington, cho rằng muốn duy trì quyền lực vị pharaông cuối cùng này phải có động thái nhượng bộ chính trị. Ông dự đoán Mubarak có thể sẽ bãi bỏ tình trạng khẩn cấp để đáp ứng yêu cầu những những người biểu tình. Nhưng ông cũng cho rằng nếu có nhượng bộ, Mubarak cũng “sẽ xúc tiến cực kỳ thận trọng cho nên không thể xem đó là biện pháp tuyệt vọng vào phút chót”.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;b style="color: red;"&gt;TRẦN NGỌC ĐĂNG&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-5059037747259310740?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/5059037747259310740/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=5059037747259310740&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/5059037747259310740'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/5059037747259310740'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2011/01/hosni-mubarak-pharaong-ai-cap-cuoi-cung.html' title='Hosni Mubarak: Pharaông Ai Cập cuối cùng'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-7605941298267454738</id><published>2011-01-11T13:28:00.002+07:00</published><updated>2011-01-11T13:29:41.641+07:00</updated><title type='text'>Uống Trà.</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TSv3VybcjhI/AAAAAAAAA2I/nCaEGEUpkbE/s1600/IMG_1274.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TSv3VybcjhI/AAAAAAAAA2I/nCaEGEUpkbE/s320/IMG_1274.jpg" width="240" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: blue; font-family: &amp;quot;Courier New&amp;quot;,Courier,monospace;"&gt;&lt;span style="font-size: x-large;"&gt;&lt;b&gt;Là người uống trà không cầu kỳ,có thể nói trà gì cũng có thể uống được miễn là nó đem lại cảm giác khác lạ trên đầu lưỡi mang vị chát đắng đặc trưng của chất Catechin.Bực mình nhất là uống thứ trà nhạt nhẽo vô vị.Với tôi,chỉ cần ấm trà nhỏ,bình nước sôi và cái tách xinh xắn là có thể tạo nên cho mình cảm hứng rồi.Ngồitĩnh lặng nhâm nhi từng ngụm nhỏ từ nóng đến nguội, từ đậm sang nhạt dần.Nhạt quá thì thay trà mới và tiếp tục cái chu trình ấy cho đến khi hết bình nước sôi thì coi như chấm dứt việc uống trà.Điều quan trọng nhất của việc uống trà cần có không gian yên tĩnh,tâm thế thoả mái,gạt bỏ mọi vướng bận để thưởng thức vị chát đắng đang ngấm vào cơ thể.Khi vị trà đã thấm tận sâu trong huyết quản thì sẽ thấy một sự tỉnh táo lạ thường-Một khoảng khắc tuyệt vời để nắm bắt chân lý hay bản chất sự vật!&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-7605941298267454738?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/7605941298267454738/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=7605941298267454738&amp;isPopup=true' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/7605941298267454738'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/7605941298267454738'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2011/01/uong-tra.html' title='Uống Trà.'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TSv3VybcjhI/AAAAAAAAA2I/nCaEGEUpkbE/s72-c/IMG_1274.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-3584994271876537625</id><published>2011-01-08T21:00:00.000+07:00</published><updated>2011-01-08T21:00:27.199+07:00</updated><title type='text'>Quà tặng năm mới của Hoạ sĩ Đỗ Đức!</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TSht3HCetRI/AAAAAAAAA2E/J1x2BD94wLE/s1600/DSC09669.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://2.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TSht3HCetRI/AAAAAAAAA2E/J1x2BD94wLE/s320/DSC09669.jpg" width="220" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-3584994271876537625?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/3584994271876537625/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=3584994271876537625&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/3584994271876537625'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/3584994271876537625'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2011/01/qua-tang-nam-moi-cua-hoa-si-o-uc.html' title='Quà tặng năm mới của Hoạ sĩ Đỗ Đức!'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TSht3HCetRI/AAAAAAAAA2E/J1x2BD94wLE/s72-c/DSC09669.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-3829851945059064084</id><published>2010-12-28T10:04:00.002+07:00</published><updated>2010-12-28T15:30:10.425+07:00</updated><title type='text'>Free!</title><content type='html'>&lt;b style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Chuyện nhỏ mà thấy hay.Hôm vừa rồi, biết tin là có một nhà hàng Nhật không tính tiền thức uống cho Khách đến ăn dịp Giáng Sinh và lẫn tết Tây.Bia tươi,Sake,rượu Vang uống thoả mái.Khách hôm đó đến đông.Nhà hàng phục vụ chu đáo.Tuy nhiên,có một điều hay là không ai lạm dụng điều đó mà kêu bia rượu ê hề.Nếu so sánh giá cả thì nhà hàng này cũng không đắt lắm so với nhiều nhà hàng Việt Nam.Chỉ cần tầm 200k VNĐ là có thể no nê.Khi nói chuyện với vài người Nhật,họ nói rằng cảm thấy xấu hổ khi nhận một cái gì đó miễn phí quá nhiều dù quy định của nhà hàng như thế.Phú quý sinh lễ nghĩa hay cách giáo dục về sự liêm sỉ trong văn hoá của họ đã đi vào nếp mà không cần sự kêu gọi kiểu như ta thường hay thấy!&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-3829851945059064084?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/3829851945059064084/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=3829851945059064084&amp;isPopup=true' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/3829851945059064084'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/3829851945059064084'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2010/12/free.html' title='Free!'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-3844827677323741227</id><published>2010-12-22T12:50:00.003+07:00</published><updated>2010-12-22T13:00:32.210+07:00</updated><title type='text'>Hoa Lư.</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TRGNhTSOigI/AAAAAAAAAzY/xv_SfgKK8Sw/s1600/IMG_1013.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TRGNhTSOigI/AAAAAAAAAzY/xv_SfgKK8Sw/s320/IMG_1013.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TRGNsChHlcI/AAAAAAAAAzc/zEoz7BU8JVw/s1600/IMG_1015.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TRGNsChHlcI/AAAAAAAAAzc/zEoz7BU8JVw/s320/IMG_1015.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TRGN8T3uiTI/AAAAAAAAAzg/mMbT7teO7h0/s1600/IMG_1018.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://2.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TRGN8T3uiTI/AAAAAAAAAzg/mMbT7teO7h0/s320/IMG_1018.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TRGOGdhZ-AI/AAAAAAAAAzk/lTuJ0BI_zYk/s1600/IMG_1021.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TRGOGdhZ-AI/AAAAAAAAAzk/lTuJ0BI_zYk/s320/IMG_1021.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TRGOQVPK2WI/AAAAAAAAAzo/VbjEHlu9XF8/s1600/IMG_1025.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://2.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TRGOQVPK2WI/AAAAAAAAAzo/VbjEHlu9XF8/s320/IMG_1025.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TRGOd5qAbyI/AAAAAAAAAzs/55ailvGIvGk/s1600/IMG_1026.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TRGOd5qAbyI/AAAAAAAAAzs/55ailvGIvGk/s320/IMG_1026.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Nơi đặt các lễ vật của nhà vua.&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TRGOoCYJMoI/AAAAAAAAAzw/LJkuPcVNUl0/s1600/IMG_1027.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TRGOoCYJMoI/AAAAAAAAAzw/LJkuPcVNUl0/s320/IMG_1027.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TRGOxQTf32I/AAAAAAAAAz0/6jsBPCYnj6k/s1600/IMG_1029.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://2.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TRGOxQTf32I/AAAAAAAAAz0/6jsBPCYnj6k/s320/IMG_1029.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&amp;nbsp;Tượng Vua Đinh Tiên Hoàng.&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TRGO72-vzPI/AAAAAAAAAz4/N94Vkd64b1s/s1600/IMG_1032.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TRGO72-vzPI/AAAAAAAAAz4/N94Vkd64b1s/s320/IMG_1032.jpg" width="240" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TRGPFrqnuzI/AAAAAAAAAz8/3lQW9vXCxRY/s1600/IMG_1033.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TRGPFrqnuzI/AAAAAAAAAz8/3lQW9vXCxRY/s320/IMG_1033.jpg" width="240" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TRGPQ1UVUPI/AAAAAAAAA0A/L1DmjC26H64/s1600/IMG_1034.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TRGPQ1UVUPI/AAAAAAAAA0A/L1DmjC26H64/s320/IMG_1034.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TRGPbvADu0I/AAAAAAAAA0E/QHvJaU0RCmM/s1600/IMG_1036.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TRGPbvADu0I/AAAAAAAAA0E/QHvJaU0RCmM/s320/IMG_1036.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TRGPlujifCI/AAAAAAAAA0I/HUdheZV4MwY/s1600/IMG_1039.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt; &lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TRGPva8hlvI/AAAAAAAAA0M/Wlc7Qq5YSPg/s1600/IMG_1039.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TRGPva8hlvI/AAAAAAAAA0M/Wlc7Qq5YSPg/s320/IMG_1039.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TRGP44aJgdI/AAAAAAAAA0Q/gi4SZtaZ6q8/s1600/IMG_1040.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TRGP44aJgdI/AAAAAAAAA0Q/gi4SZtaZ6q8/s320/IMG_1040.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&amp;nbsp;Tượng Thái Hậu Dương Vân Nga&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TRGQDgL3YQI/AAAAAAAAA0U/hOu5BjX3v-c/s1600/IMG_1041.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://2.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TRGQDgL3YQI/AAAAAAAAA0U/hOu5BjX3v-c/s320/IMG_1041.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&amp;nbsp;Tượng Vua Lê Đại Hành.&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TRGQKnzbQZI/AAAAAAAAA0Y/mB4BKd-jJzQ/s1600/IMG_1042.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TRGQKnzbQZI/AAAAAAAAA0Y/mB4BKd-jJzQ/s320/IMG_1042.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TRGQSWNRSaI/AAAAAAAAA0c/haVSf97-BCk/s1600/IMG_1045.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TRGQSWNRSaI/AAAAAAAAA0c/haVSf97-BCk/s320/IMG_1045.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TRGQXx48gzI/AAAAAAAAA0g/BOXyPfsSFIo/s1600/IMG_1048.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TRGQXx48gzI/AAAAAAAAA0g/BOXyPfsSFIo/s320/IMG_1048.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color: blue; font-size: large;"&gt;&lt;span style="font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;Lúc nhỏ chỉ cần cầm cuốn truyện tranh lịch sử là quên hết thế giới chung quanh.Từ Cờ Lau tập trận đến Lê Hoàn ba lần phá Tống để rồi suy tàn với ông Vua Lê Ngoạ Triều vót mía trên đầu nhà Sư.Ấn tượng thời tuổi thơ khó phai nhưng sau này suy xét kỹ lại&amp;nbsp; thì đằng sau những câu chuyện đó là biết bao toan tính của các nhà cầm quyền muốn áp đặt ý chí của mình lên các nhà viết sử sau đó.Hoa Lư luôn được giới thiệu cho khách du lịch nước ngoài là Hạ Long trên cạn hơn là kinh đô đầu tiên của nhà nước phong kiến Trung ương tập quyền ở Việt Nam.Đến&lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Hoa_L%C6%B0"&gt; Hoa Lư&lt;/a&gt;,tôi muốn tìm lại nét cổ kính và sự linh thiêng của nơi đây hơn là sự trùng tu loè loẹt sau này.Các núi đá vôi nơi này hình như đang bị khai khác ngày càng kiệt quệ bởi các nhà máy xi-măng mọc lên đây đó! &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-3844827677323741227?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/3844827677323741227/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=3844827677323741227&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/3844827677323741227'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/3844827677323741227'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2010/12/hoa-lu.html' title='Hoa Lư.'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TRGNhTSOigI/AAAAAAAAAzY/xv_SfgKK8Sw/s72-c/IMG_1013.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-1835836131252136574</id><published>2010-12-19T20:50:00.002+07:00</published><updated>2010-12-19T20:54:24.068+07:00</updated><title type='text'>Ẩm thực.</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TQ4JUpKi2BI/AAAAAAAAAzU/ceU1xdNb_Vw/s1600/DSC00131.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TQ4JUpKi2BI/AAAAAAAAAzU/ceU1xdNb_Vw/s320/DSC00131.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b style="color: blue;"&gt;Ẩm thực là một thú vui.Ăn ít mà ngon thì mới khoái.Các món Tây Tàu đều thích.Các món tươi hấp có lẽ là ngày càng món xa xỉ nhưng ai đó ít nhiều cũng nên thưởng thức.Nếu không còn tươi thì sự hấp là vô nghĩa.Ngay cả món bánh bao hấp không nhân nặng như đá dành cho các hảo hán trong truyện Thuỷ Hử tôi vẫn mê.Vịt quay Bắc Kinh thì khỏi nói.Cái dòn tan của miếng da khi đưa vào miệng tạo ra cảm giác đê mê đến lịm người.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b style="color: blue;"&gt;Còn các món nướng thơm tho luôn quyến rũ ta chết người dù biết hậu quả của món ấy sẽ là bệnh ung thư tích luỹ dần trong cơ thể.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b style="color: blue;"&gt; Dạo này đâm ghiền các món cá sống kiểu Nhật (Sashimi) hơn bao giờ hết dù nhiều người nói này kia về sự không an toàn của nó.Miếng cá sống vừa mềm,vừa dai.Nuốt xong rồi nhưng cái vị ngọt ngào của nó vẫn đọng đâu đó trong lưỡi.Hôm trước ra Hà Nội được nhấm nháp món tiết canh Vịt lâu nay không dám ăn.Vị ngọt lạ lùng của máu Vịt thật là đáng để ta phiêu lưu. Tối đó về khách sạn phải uống Vodka để cho nó yên tâm!?Tôi rút ra kinh nghiệm riêng của mình về ẩm thực:Nhất sống,nhì nướng,tam quay,tứ hấp!&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-1835836131252136574?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/1835836131252136574/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=1835836131252136574&amp;isPopup=true' title='5 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/1835836131252136574'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/1835836131252136574'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2010/12/am-thuc.html' title='Ẩm thực.'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TQ4JUpKi2BI/AAAAAAAAAzU/ceU1xdNb_Vw/s72-c/DSC00131.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-3758266830065932610</id><published>2010-12-09T10:11:00.001+07:00</published><updated>2010-12-09T10:16:18.216+07:00</updated><title type='text'>Lãng tử Julian Assange-Một mình chống lại các chính phủ!</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://images.fastcompany.com/upload/julianassange.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="213" src="http://images.fastcompany.com/upload/julianassange.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="lat_trai"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="row" style="color: red;"&gt;&lt;h1 class="sapo"&gt;Năm 2006, Julian Assange tự nhốt mình trong một căn nhà gần Trường Đại học Melbourne để xây dựng trang web WikiLeaks&lt;/h1&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="row"&gt;&lt;div class="tinlienquan" id="ctl00_ContentPlaceHolder1_ctl00_RelationNews1_divTinLienQuan"&gt;&lt;div class="row"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;Chiếc  giường ngủ của Julian đặt ngay trong phòng bếp cho tiện. Anh viết hàng  đống sơ đồ của hệ thống trên tường, trên cửa để lúc nào cũng nhìn thấy  cho khỏi quên. Julian mời&amp;nbsp; sinh viên của trường  đại học ở lại đêm giúp anh xây dựng trang web WikiLeaks. Một trong số  sinh viên đó kể lại: "Julian hầu như không ngủ cũng không ăn uống".&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;WikiLeaks được xây dựng theo một mô hình&amp;nbsp; cực  kỳ phức tạp, có khả năng bảo mật tài liệu hữu hiệu hơn bất cứ hệ thống  mạng nào của ngành ngân hàng gấp nhiều lần, theo lời kể của Julian  Assange với nhà báo Raffi Khatchadourian của tờ The New Yorker. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;WikiLeaks,  theo Julian, là một dạng báo chí mới, mang tính khoa học và minh bạch.  Sứ mệnh của WikiLeaks là chống bất công. Julian Assange&amp;nbsp; cổ súy một&amp;nbsp; "phong  trào xã hội" tiết lộ các bí mật "có thể lật đổ những chính quyền tồn  tại bằng cách che giấu sự thật, kể cả chính quyền Mỹ”.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color: blue; font-size: large;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&lt;b&gt;Người của bí ẩn&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;WikiLeaks  không giống một tổ chức truyền thông theo kiểu truyền thống. Nó không  có nhân viên ăn lương, không có máy photocopy, không có bàn làm việc,  không có ban phòng. Nó tiếp nhận các tài liệu bí mật từ những người cùng  chung chí hướng với Julian Assange: Chống lại bất minh và bất công.  WikiLeaks không bao giờ tiết lộ nguồn thông tin mà nó cung cấp trên  mạng.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;Bản  thân Julian cũng không có nhà. Anh di chuyển từ nước này sang nước  khác, ở đậu nhà bạn, nhà bạn của bạn, nhà cảm tình viên. Có những lúc,  Julian sống ở các sân bay quốc tế.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;Hành  tung của Julian rất bí ẩn. Julian giới thiệu WikiLeaks lần đầu tại Diễn  đàn Xã hội Thế giới, một hội nghị chống chủ nghĩa tư bản,&amp;nbsp; tổ chức tại Kenya cuối năm 2006. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;Sau đó, anh lưu lại Kenya vài tháng. Trong thời gian này, Julian&amp;nbsp; thỉnh thoảng liên hệ với bạn bè qua điện thoại di động hoặc mạng internet nhưng không bao giờ cho biết đích xác đang ở đâu. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;Có  hàng trăm người tình nguyện trên thế giới làm việc bán thời gian cho  WikiLeaks, giúp bộ máy vô cùng phức tạp của nó hoạt động 24/24 giờ. Chỉ  có năm ba người làm việc thường trực cho nó.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;Để  giữ bí mật, cán bộ chủ chốt của WikiLeaks chỉ được biết đến bằng âm đầu  của tên, ví dụ ông M. bà C. Những người này, kể cả Julian Assange liên  lạc với nhau qua dịch vụ chat mã hóa trực tuyến.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&lt;b&gt;Kế hoạch B&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;Sáng  30-3-2010, một người Úc cao lớn tự xưng là Julian Paul Assange đến một  ngôi nhà cổ nhỏ nằm trên đường Grettisgata, ở Reyjavik, thủ đô nước Cộng  hòa Iceland, hỏi thuê.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;Đi  chung với người khách lạ có vài người bản xứ. Julian tự giới thiệu với  chủ nhà: "Chúng tôi là nhà báo đến đây để viết về vụ núi lửa  Eyjafjallajokull phun trào". Sau khi chủ giao nhà, Julian nhanh chóng  kéo rèm kín mít tất cả cửa sổ, đêm hay ngày gì cũng vậy.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;Ngôi  nhà biến thành một phòng tác chiến. Julian gọi nó là hầm trú ẩn. Hầm có  chừng nửa chục máy vi tính. Dưới sự chỉ đạo của Julian, các nhà hoạt  động bản xứ làm việc không nghỉ. Mục tiêu của họ là xuất bản Kế hoạch B.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;Đó  là mật danh của một cuộn băng video được xếp hạng tài liệu mật dài 39  phút quay từ buồng lái trực thăng Apache của Mỹ tác chiến ở Baghdad, Iraq,  ngày 12-7-2007. Cuộn băng mô tả lính Mỹ ba đợt bắn phá bừa bãi vào các  mục tiêu dân sự, trong đó có hai vụ giết chết ít nhất 10&amp;nbsp; thường dân&amp;nbsp; và 2 phóng viên hãng tin Reuters. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;Cuộn băng miêu tả sự tàn ác và không minh bạch của chiến tranh hiện đại mà Mỹ tiến hành ở Iraq và Afghanistan. Julian dự định trình bày Kế hoạch B trước một nhóm nhà báo tại CLB Báo chí Quốc gia ở Washington  ngày 5-4-2010 với tên gọi "Sự kiện 2007". Để thực hiện ý định này,  Julian và các đồng sự phân tích rất kỹ cuộn băng gốc, biên tập nó thành  một cuốn phim ngắn dài 17 phút, mở một chiến dịch báo chí, chuẩn bị tài  liệu. Tất cả được thực hiện trong vòng chưa đến một tuần. Cả cuộn băng  gốc dài 39 phút và cuộn băng ngắn hơn đã biên tập đều được tung lên  mạng, tạo một cơn sốc cho Bộ Quốc phòng và chính quyền Mỹ. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&lt;b&gt;Thay đổi thông tin báo chí&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;Julian Assange&amp;nbsp; muốn  khi tung cuộn băng (và các tài liệu mật khác) lên mạng, sẽ không có  cách gì gỡ nó xuống. Anh rất tự tin khi tuyên bố: "Chính phủ hay công ty  nào muốn gỡ nó xuống thì chỉ có cách phế bỏ internet". Julian cho biết  nội dung cuộn băng được lưu giữ trong hơn 20 máy chủ khắp thế giới, sử  dụng hàng trăm tên miền. Chi phí thuê mướn máy chủ lấy từ nguồn tài trợ  của ủng hộ viên và của một số chiến hữu.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;WikiLeaks&amp;nbsp; không sợ bị kiện. Các luật gia đại diện cho ngân hàng Anh Northern Rock từng dọa khởi kiện khi&amp;nbsp; WikiLeaks tiết lộ một văn bản nội bộ gây bối rối cho lãnh đạo ngân hàng này và cuối cùng gần như&amp;nbsp; phải năn nỉ WikiLeaks tha cho.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;Một chính khách Kenya cũng dọa kiện sau khi WikiLeaks tiết lộ một báo cáo mật cho thấy tổng thống nước này&amp;nbsp; Daniel  Arap Moi và những người cùng cánh rút ruột ngân sách nhà nước tuồn ra  nước ngoài hàng tỉ USD. Kết quả, WikiLeaks được Tổ chức Ân xá Quốc tế ở  Anh trao giải thưởng báo chí &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;Sau  "Sự kiện 2007", WikiLeaks tiếp tục tung ra tiếp "Nhật ký chiến tranh  Afghanistan" bao gồm 76.900 tài liệu mật của Bộ Quốc phòng Mỹ hồi tháng 7  và "Nhật ký chiến tranh Iraq" với 400.000 tài liệu mật hồi tháng 10 vừa  qua. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;Kể  từ ngày 28-11, WikiLeaks bắt đầu rò rỉ nhỏ giọt tài liệu mật của Bộ  Ngoại giao Mỹ mà Julian nói lên đến hàng trăm ngàn, một sự kiện được mô  tả như một vụ khủng bố 11-9 ngành ngoại giao thế giới.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="color: blue; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color: blue; font-size: large;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;Nhật báo New York Daily News gọi WikiLeaks là "một trang web có thể hoàn toàn làm thay đổi thông tin báo chí”.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: blue; font-size: large;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;span style="color: purple;"&gt;(Thảo Hương-NLĐ)&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-3758266830065932610?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/3758266830065932610/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=3758266830065932610&amp;isPopup=true' title='5 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/3758266830065932610'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/3758266830065932610'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2010/12/lang-tu-julian-assange-mot-minh-chong.html' title='Lãng tử Julian Assange-Một mình chống lại các chính phủ!'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-8345891030181199536</id><published>2010-12-08T17:44:00.001+07:00</published><updated>2010-12-08T17:45:19.277+07:00</updated><title type='text'>Cảng Cát Lái.</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TP9dzshd2UI/AAAAAAAAAy8/zIUCophFHWw/s1600/IMG_1187.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://2.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TP9dzshd2UI/AAAAAAAAAy8/zIUCophFHWw/s320/IMG_1187.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TP9d7HKb27I/AAAAAAAAAzA/L5FRWAYMUzg/s1600/IMG_1183.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TP9d7HKb27I/AAAAAAAAAzA/L5FRWAYMUzg/s320/IMG_1183.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;b&gt;Đây là cảng container lớn nhất tại Việt Nam, với tổng diện tích mặt bằng  60ha, 20.000 m2 kho hàng, 450.000 m2 bãi chứa container, 973m cầu tàu  và 12 cần trục bờ trong đó có 10 gantry cranes của hãng KE(Đức), Cảng  Cát Lái đã trở thành cảng container lớn nhất Việt Nam.&amp;nbsp; Sản lượng thông qua Cát Lái&amp;nbsp; chiếm khoảng 60% thị phần hàng  XNK tại khu vực TPHCM và 40% thị phần cả nước, gần 90% sản lượng container trung chuyển Quốc tế thông qua các  cảng khu vực TP.HCM.Cách đây hơn 3 năm chỉ là vùng đất ngổn ngang.&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TP9d-GPA5wI/AAAAAAAAAzE/VrwSfvvZtcs/s1600/PhaCL.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="228" src="http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TP9d-GPA5wI/AAAAAAAAAzE/VrwSfvvZtcs/s320/PhaCL.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TP9eEvbIBtI/AAAAAAAAAzI/ZB80b5vYOLw/s1600/IMG_1172.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TP9eEvbIBtI/AAAAAAAAAzI/ZB80b5vYOLw/s320/IMG_1172.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;b&gt;&amp;nbsp;Với những người bạn Nhật trên chuyến phà Cát Lái.&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TP9eOEV4m0I/AAAAAAAAAzM/fd0FQ-MtbLw/s1600/IMG_1193.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TP9eOEV4m0I/AAAAAAAAAzM/fd0FQ-MtbLw/s320/IMG_1193.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&amp;nbsp;&lt;b&gt;Tuy nhiên lại có những người dân sinh sống trên chiếc thuyền đơn sơ cạnh một cảng Container lớn nhất nước.Những người Nhật rất hiếu kỳ với cảnh sinh hoạt của gia đình này trên sông.&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TP9eU2vxpfI/AAAAAAAAAzQ/yfTUtGswSaI/s1600/IMG_1194.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TP9eU2vxpfI/AAAAAAAAAzQ/yfTUtGswSaI/s320/IMG_1194.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-8345891030181199536?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/8345891030181199536/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=8345891030181199536&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/8345891030181199536'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/8345891030181199536'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2010/12/cang-cat-lai.html' title='Cảng Cát Lái.'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TP9dzshd2UI/AAAAAAAAAy8/zIUCophFHWw/s72-c/IMG_1187.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-3181229287126501176</id><published>2010-12-05T12:32:00.003+07:00</published><updated>2010-12-05T13:34:29.471+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Wikileak'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Julian Assange'/><title type='text'>Cuộc đời thăng trầm của  ông chủ  Wikileak-Julian Assange!</title><content type='html'>&lt;div class="detail"&gt;&lt;h1 style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-weight: normal;"&gt;&lt;/h1&gt;&lt;h2 class="sapo" style="color: red; font-family: Georgia,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif; font-weight: normal;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;(Dân Việt) - Kể cả những năm làm tổng biên tập của một trang web đình  đám, cuộc sống của Julian vẫn kín tiếng và... khắc khổ. Dường như đó là  sự chuẩn bị kỹ càng cho ngày WikiLeaks gây chấn động thế giới.&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;&lt;div class="e_articleBoy" style="color: #0b5394; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Cả thế giới đang “sôi sục” với cái tên  Julian Assange khi WikiLeaks lần lượt công bố hàng trăm nghìn tài liệu  mật là những bức điện tín giữa các quan chức Mỹ với chính phủ các nước  được bí mật ghi lại, sau đó giải mã và tung hê trước bàn dân thiên hạ.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="e_articleBoy" style="color: #0b5394; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Có  những thông tin làm nhiều người giật mình, choáng váng rồi khiến cho  khổ chủ nổi đóa, chính giới tức giận. Câu chuyện về WikiLeaks chưa có  hồi kết, nhưng cái tên Julian Assange và những bí mật cuộc đời của anh  ta lại đang nổi như cồn.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;table align="center" border="0" cellpadding="1" cellspacing="1" style="color: #0b5394; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; width: 200px;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;img alt="" border="1" height="291" src="http://images.danviet.vn/CMSImage/Resources/Uploaded/baogiay/264/264_tr14_Anh%20ho%20so.jpg" style="margin-left: 10px;" width="450" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr style="color: red;"&gt;&lt;td&gt;&lt;div class="e_articleImgDes"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Một trong những công bố của Wikileaks gây chấn động thế giới.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;ul&gt;&lt;/ul&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="e_articleTitXen" style="color: #0b5394; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="e_articleTitXen" style="color: #0b5394; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Những hộp thư thần chết&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="e_articleBoy" style="color: #0b5394; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;“Mã  hóa tất cả mọi thứ” là những từ ngắn gọn nhất để miêu tả biệt tài của  Julian Assange - người sáng lập ra trang mạng WikiLeaks. Năm 2006,  Julian Assange và một nhóm người cùng tư tưởng đã lập nên trang web có  tên WikiLeaks dựa trên ý tưởng từ những “hộp thư chết chóc”, để mã hóa  và tìm kiếm sự thật bên trong.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="e_articleBoy" style="color: #0b5394; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Khi đó, Julian  đã quyết định sử dụng kinh nghiệm trong những năm tháng làm hacker khét  tiếng và chỉ số thông minh hiếm có xây dựng trang WikiLeaks. Mánh khóe  ban đầu của Julian là đột nhập vào các hộp thư của các nhân vật nổi  tiếng, mở khóa bí mật và giải mã thông tin cá nhân. Sau một thời gian  hoạt động, WikiLeaks nâng cấp và bước vào một thế giới hacker cao cấp  hơn.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="e_articleBoy" style="color: #0b5394; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Sự nổi tiếng của WikiLeaks gắn liền với  việc thu thập những thông tin bí mật với khối lượng lớn, lưu trữ chúng  bằng công nghệ đặc biệt để chính phủ và các tổ chức khác không thể thu  hồi, sau đó công bố trên phạm vi toàn cầu. Những đợt công bố thông tin  gây chấn động của WikiLeaks gồm 250.000 thư tín ngoại giao của Mỹ vừa  qua cùng hơn 90.000 tài liệu mật của Mỹ về chiến tranh Afghanistan và  400.000 tài liệu tương tự về Iraq, đều diễn ra trong năm nay.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="e_articleBoy" style="color: #0b5394; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Chính  trường Mỹ như quay cuồng trong “làn sóng” tài liệu mật của WikiLeaks  khi những người trong cuộc cũng nhận ra rằng, “chiếc áo” mà mình đang  mặc bấy lâu nay đang bị WikiLeaks “cởi bỏ dần phần lưng”.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="e_articleBoy" style="color: #0b5394; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Cũng  từ đó, cái tên Julian Assange xuất hiện dày đặc trên thế giới số, đến  nỗi với những người ủng hộ, họ coi anh như một người hùng, còn giới chỉ  trích lại cho rằng, Julian chính là kẻ “vô đạo”. Giới chức Mỹ cũng bị  rối tung trong những luồng thông tin, sự thực Julian Assange là nhà báo  hay nhà chính trị.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="e_articleTitXen" style="color: #0b5394; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Những lần thoát hiểm&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;table align="center" border="0" cellpadding="1" cellspacing="1" style="color: #0b5394; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; width: 200px;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;img alt="" border="1" height="331" src="http://images.danviet.vn/CMSImage/Resources/Uploaded/baogiay/264/264_tr14_Anh%20nho.jpg" style="margin-left: 10px;" width="450" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="e_articleBoy" style="color: #0b5394; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Kể  cả khi chưa nổi tiếng Julian Assange cũng sống khá bí hiểm và rất hiếm  khi xuất hiện. Bình thường cuộc sống của Assange nay đây mai đó, luôn  mang theo một chiếc máy tính và ít quần áo trong ba lô. “Khẽ nào, nói  khẽ thôi nào” dường như là câu nói quen thuộc nhất của Julian mỗi lần  gặp bạn bè.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="e_articleBoy" style="color: #0b5394; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Ngay từ hồi trẻ, Julian đã gò  mình vào những chuyến đi bộ dài ngày, không cần ăn uống, ngủ nghỉ, theo  đúng phong cách của một hacker chuyên nghiệp. Sau này, kể cả những năm  làm tổng biên tập của một trang web đình đám, cuộc sống của Julian càng  kín tiếng và… khắc khổ hơn, dường như đó là sự chuẩn bị kỹ càng cho ngày  WikiLeaks gây chấn động thế giới.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="e_articleSmallBox" style="color: #0b5394; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Ngày  3-12, trang web WikiLeaks đã trở lại hoạt động tại địa chỉ mới ở Thụy  Sĩ là wikileaks.ch, 6 giờ sau khi tên miền cũ wikileaks.org bị ngừng  hoạt động. Trước đó, WikiLeaks cho biết trang web của tổ chức này đã bị  công ty cung cấp dịch vụ tạo tên miền trên Internet có trụ sở tại Mỹ đưa  ra khỏi mạng do cho rằng các vụ tấn công nhằm vào WikiLeaks đe dọa tới  các khách hàng khác của họ.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="e_articleBoy" style="color: #0b5394; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Nhưng phải đến  khi lệnh bắt giữ Julian được phát đi rộng rãi trên khắp thế giới, người  ta mới thực sự chú ý đến những lần thoát hiểm trước đây của hacker khét  tiếng này.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="e_articleBoy" style="color: #0b5394; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Còn nhớ, năm 2005, sau nhiều lần  “đi đêm”, Julian cũng đã có ngày “gặp ma” khi anh phải đối mặt với 25  cáo buộc liên quan đến tội danh tấn công hệ thống máy tính. Julian bị  bắt giữ và phải cúi đầu nhận tội.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="e_articleBoy" style="color: #0b5394; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Tuy nhiên,  với mức độ phạm tội và mức ảnh hưởng của những người bị tấn công không  lớn, Julian Assange thoát cảnh ngồi tù sau khi lĩnh án phạt 2.000 đô la  Australia với điều kiện không được tái phạm.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="e_articleBoy" style="color: #0b5394; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Sau  “tai nạn” đó, Julian quyết nâng tay nghề bằng việc hợp tác với nhà  nghiên cứu Suelette Dreyfus về các ảnh hưởng của Internet. Tiếp đến là  tham gia nghiên cứu tại Đại học Melbourne và theo đuổi nghiên cứu môn  toán và vật lý.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="e_articleBoy" style="color: #0b5394; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Nhưng điều thú vị nhất về  “người hùng” Julian là anh chưa từng qua một trường lớp nào đào tạo về  công nghệ thông tin mà vẫn có khả năng mở khóa và mã hóa tất cả mọi thứ  thuộc về thế giới số. Nhưng tài mở khóa của Julian liệu có giúp anh  thoát hiểm lần này?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="e_articleBoy" style="color: #0b5394; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Dự đoán của giới truyền  thông là “hơi khó”, khi bàn tay “nhúng chàm” của Julian đã đụng đến  những “ông lớn” trên thế giới và tội danh của Julian không chỉ dừng lại ở  mức hiếp dâm mà còn đối mặt với những cáo buộc tày đình tiếp theo là  làm gián điệp.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="e_articleBoy" style="color: #0b5394; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Hơn bao giờ hết, Mỹ và Thụy  Điển đang làm tất cả có thể để nhanh chóng “tống” Julian vào tù. Mới  nhất, Thụy Điển thông báo sẽ công bố lệnh bắt giữ mới đối với Julian  Assange do lệnh bắt giữ trước có sai sót về mặt thủ tục.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="e_articleBoy" style="color: #0b5394; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Trong  khi đó, các thượng nghị sỹ Mỹ đã thông qua một dự luật nhằm trừng phạt  Julian và trang mạng WikiLeaks, theo đó quy định việc công bố danh tính  nguồn tin của lực lượng quân đội và tình báo Mỹ là phạm luật.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="e_articleBoy" style="color: #0b5394; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Tuy  nhiên, các chuyên gia pháp lý Mỹ cho biết, việc truy tố là khó khăn do  những tranh cãi pháp lý có thể nảy sinh, trong đó có lập luận bảo vệ  quyền tự do ngôn luận đã được ghi trong Hiến pháp Mỹ.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="e_articleTitXen" style="color: #0b5394; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Chân dung người …nổi loạn&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="e_articleSmallBox" style="color: #0b5394; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Julian  Assange sinh năm 1971 tại thành phố Townsville, bang Queensland, miền  Bắc Australia. Cha mẹ anh đã gặp nhau trong một lần đi biểu tình phản  đối chiến tranh Việt Nam và Julian ra đời là kết quả của một tình yêu  mãnh liệt kéo dài 2 năm.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="e_articleBoy" style="color: #0b5394; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Julian Assange  sinh năm 1971 tại thành phố Townsville, bang Queensland, miền Bắc  Australia. Cha mẹ anh đã gặp nhau trong một lần đi biểu tình phản đối  chiến tranh Việt Nam và Julian ra đời là kết quả của một tình yêu mãnh  liệt kéo dài 2 năm.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="e_articleBoy" style="color: #0b5394; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Tuổi thơ của Julian là  cuốn nhật ký dày đặc với 37 lần đổi trường học và di chuyển nơi cư trú  vì cha mẹ điều hành một nhà hát lưu động.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="e_articleBoy" style="color: #0b5394; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Năm  1982, bố mẹ Julian ly dị, cuộc sống của anh cũng thay đổi từ đó với  những chuỗi ngày bỏ nhà sống tự lập. Từ nhỏ Julian đã thể hiện tính cách  của một đứa trẻ tò mò, ưa khám phá và thích thú khi phát hiện thấy bí  mật của người khác.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="e_articleBoy" style="color: #0b5394; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Năm 13 tuổi, Julian được  mua chiếc máy tính đầu tiên, và kể từ đó, Julian đắm chìm vào cuộc sống  số, miệt mài học làm... hacker. Năm 18 tuổi, Julian Assange lên chức bố,  đó cũng là quãng thời gian “người hùng” phải nếm trải cảm giác của một  gã đàn ông bị phụ tình.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="e_articleBoy" style="color: #0b5394; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Người mẹ trẻ đã bỏ  lại đứa con sơ sinh và Julian đã phải tự tay chăm sóc con trai mình  trong khi vẫn đảm nhiệm công việc của một hacker khét tiếng. Cậu bé  Daniel lớn lên bằng sự chăm sóc của cha và Daniel cũng bộc lộ tố chất  thông minh khác thường từ thuở nhỏ. Cha con nhà Julian thậm chí còn tham  dự cùng trường đại học với nhau khi Daniel bắt đầu học thạc sĩ về di  truyền ở độ tuổi 15.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="e_articleBoy" style="color: #0b5394; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Bà Christine nhận xét,  chính vì quá thông minh, nên Julian có thể sẽ gặp nguy hiểm. Trong khi  giới chức Mỹ khăng khăng kết tội: Julian Assange là một "diễn viên chính  trị" quyết tâm phá hoại ngoại giao quốc tế thì mẹ của Julian cầu viện  giới truyền thông bằng những lời lẽ đầy yêu thương dành cho con:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="e_articleBoy" style="color: #0b5394; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;“Nó  (Julian Assange) là một người đáng yêu, một người cha tốt, một người  luôn nói lên sự thật. Julian Assange là người cha có trách nhiệm tuyệt  vời với con trai mình. Đó là điều quan trọng nhất và quan trọng hơn cả  việc WikiLeaks đang gây chấn động trên toàn cầu".&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="e_articleBoy" style="color: #0b5394; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="e_articleAuthor" style="color: red; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Đăng Thúy (tổng hợp)&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="advdetail" style="float: left;"&gt;&lt;div id="ctl00_ContentPlaceHolder1_Details1_Adv3_idAdv"&gt;&lt;div class=""&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-3181229287126501176?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/3181229287126501176/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=3181229287126501176&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/3181229287126501176'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/3181229287126501176'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2010/12/cuoc-oi-thang-tram-cua-ong-chu-wikileak.html' title='Cuộc đời thăng trầm của  ông chủ  Wikileak-Julian Assange!'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-3415370804034060856</id><published>2010-12-03T21:07:00.001+07:00</published><updated>2010-12-03T21:08:06.129+07:00</updated><title type='text'>Tam Cốc-Ninh Bình</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TPj08Zd1PVI/AAAAAAAAAyU/YmrXtXipgXw/s1600/IMG_1099.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TPj08Zd1PVI/AAAAAAAAAyU/YmrXtXipgXw/s320/IMG_1099.jpg" width="240" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TPj1T4eZGTI/AAAAAAAAAyY/nDjUxf93JTY/s1600/IMG_1098.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://2.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TPj1T4eZGTI/AAAAAAAAAyY/nDjUxf93JTY/s320/IMG_1098.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TPj1blUbDlI/AAAAAAAAAyc/unKtpTqwrFE/s1600/IMG_1096.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TPj1blUbDlI/AAAAAAAAAyc/unKtpTqwrFE/s320/IMG_1096.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TPj1p0qG-LI/AAAAAAAAAyg/s_8jfFvxMRs/s1600/IMG_1092.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://2.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TPj1p0qG-LI/AAAAAAAAAyg/s_8jfFvxMRs/s320/IMG_1092.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TPj13gv-0uI/AAAAAAAAAyk/0sM2sSb4oJ4/s1600/IMG_1088.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://2.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TPj13gv-0uI/AAAAAAAAAyk/0sM2sSb4oJ4/s320/IMG_1088.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TPj2DR9JPBI/AAAAAAAAAyo/5oG6gDOVL4w/s1600/IMG_1070.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TPj2DR9JPBI/AAAAAAAAAyo/5oG6gDOVL4w/s320/IMG_1070.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TPj2K64gMSI/AAAAAAAAAys/Bw_6tUgRDGU/s1600/IMG_1067.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TPj2K64gMSI/AAAAAAAAAys/Bw_6tUgRDGU/s320/IMG_1067.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TPj2SGjHUCI/AAAAAAAAAyw/9AHnDskFlr0/s1600/IMG_1066.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TPj2SGjHUCI/AAAAAAAAAyw/9AHnDskFlr0/s320/IMG_1066.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TPj2ebcC57I/AAAAAAAAAy0/KIqWDXcBOg4/s1600/IMG_1064.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TPj2ebcC57I/AAAAAAAAAy0/KIqWDXcBOg4/s320/IMG_1064.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TPj2lnYBC9I/AAAAAAAAAy4/qeOXL6Qg28Q/s1600/IMG_1060.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TPj2lnYBC9I/AAAAAAAAAy4/qeOXL6Qg28Q/s320/IMG_1060.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;b style="color: blue; font-family: Georgia,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Không phải là &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Tam_C%E1%BB%91c_-_B%C3%ADch_%C4%90%E1%BB%99ng"&gt;Tam Cốc-Bích Động&lt;/a&gt;.Đây là nơi nằm ngoài tour du lịch gần đó được dân địa phương tổ chức ngoài luồng kiếm thêm thu nhập.Cảnh còn rất hoang sơ dân dã.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-3415370804034060856?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/3415370804034060856/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=3415370804034060856&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/3415370804034060856'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/3415370804034060856'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2010/12/tam-coc-ninh-binh.html' title='Tam Cốc-Ninh Bình'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TPj08Zd1PVI/AAAAAAAAAyU/YmrXtXipgXw/s72-c/IMG_1099.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-4347290088824164015</id><published>2010-11-29T15:11:00.012+07:00</published><updated>2010-11-29T15:38:20.367+07:00</updated><title type='text'>Lao Cai-Thành phố nơi biên cương.</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TPNiOhFXM2I/AAAAAAAAAyM/a8a6GJY3tE0/s1600/IMG_0751.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TPNiOhFXM2I/AAAAAAAAAyM/a8a6GJY3tE0/s400/IMG_0751.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5544883567761765218" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TPNhsjLjyLI/AAAAAAAAAyE/1M10q95e0ss/s1600/IMG_0752.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TPNhsjLjyLI/AAAAAAAAAyE/1M10q95e0ss/s400/IMG_0752.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5544882984209074354" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 153);"&gt;Bến xe nằm sát ngay Ga tàu,rất tiện lợi.Gần đó có nhiều khách sạn,nhà hàng.Từ đây ra biên giới Trung Quốc khoảng hơn 2km.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TPNhdW4cKPI/AAAAAAAAAx8/Pb-CbQfNpNY/s1600/IMG_0753.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TPNhdW4cKPI/AAAAAAAAAx8/Pb-CbQfNpNY/s400/IMG_0753.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5544882723209619698" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 153); font-weight: bold;"&gt;Đường từ Biên Giới về Lao Cai,rất nhếch nhác.Phía trên là đường tàu có thể đi tới Côn Minh(TQ)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TPNhMoCEMDI/AAAAAAAAAx0/GPozNY1Vgmk/s1600/IMG_0754.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TPNhMoCEMDI/AAAAAAAAAx0/GPozNY1Vgmk/s400/IMG_0754.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5544882435755618354" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 153);"&gt;Có nhiều trung tâm dịch vụ làm thủ tục qua biên giới sát ngay cửa khẩu Lao Cai.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TPNg4opDwPI/AAAAAAAAAxs/P7xKCnyan3A/s1600/IMG_0756.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TPNg4opDwPI/AAAAAAAAAxs/P7xKCnyan3A/s400/IMG_0756.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5544882092321784050" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 153);"&gt;Văn phòng Viettravel gần cửa khẩu-Thoả mãn mọi lúc mọi nơi?&lt;/span&gt;?&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TPNgiHDWryI/AAAAAAAAAxk/B8BiOrf0gvs/s1600/IMG_0759.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TPNgiHDWryI/AAAAAAAAAxk/B8BiOrf0gvs/s400/IMG_0759.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5544881705348149026" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 153);"&gt;Mà tại sao cấm chụp hình nơi này nhỉ?Anh nhân viên cửa khẩu lưu ý nhẹ nhàng thế thôi sau khi bấm máy nhanh tấm hình này.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-4347290088824164015?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/4347290088824164015/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=4347290088824164015&amp;isPopup=true' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/4347290088824164015'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/4347290088824164015'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2010/11/lao-cai.html' title='Lao Cai-Thành phố nơi biên cương.'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TPNiOhFXM2I/AAAAAAAAAyM/a8a6GJY3tE0/s72-c/IMG_0751.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-6578657469279476931</id><published>2010-11-26T13:46:00.022+07:00</published><updated>2010-11-26T15:16:51.163+07:00</updated><title type='text'>Hà Khẩu.</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TO9sX_5zp8I/AAAAAAAAAxc/IvYoicg9Sgo/s1600/IMG_0819.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TO9sX_5zp8I/AAAAAAAAAxc/IvYoicg9Sgo/s400/IMG_0819.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5543768825863055298" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(204, 0, 0);"&gt;Người bạn trẻ hướng dẫn qua biên giới&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TO9lpYv7S2I/AAAAAAAAAxU/jIXyBO-PYpo/s1600/IMG_0760.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TO9lpYv7S2I/AAAAAAAAAxU/jIXyBO-PYpo/s400/IMG_0760.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5543761428008880994" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;Toà nhà trung tâm thương mại Biti's-Điểm nhấn duy nhất phía VN ở vùng biên giới này bên đất VN giáp Hà Khẩu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TO9lMQb7BHI/AAAAAAAAAxM/TB0C4PJwZTw/s1600/IMG_0840.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TO9lMQb7BHI/AAAAAAAAAxM/TB0C4PJwZTw/s400/IMG_0840.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5543760927561286770" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;Người đàn ông bán hàng TQ đảm đang&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TO9kp_0aznI/AAAAAAAAAxE/lJUDoHZWFWw/s1600/IMG_0768.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TO9kp_0aznI/AAAAAAAAAxE/lJUDoHZWFWw/s400/IMG_0768.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5543760338985078386" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;Góc phố bình dân Hà khẩu(TQ)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TO9kbcStPAI/AAAAAAAAAw8/z3b2t98Ygrs/s1600/IMG_0775.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TO9kbcStPAI/AAAAAAAAAw8/z3b2t98Ygrs/s400/IMG_0775.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5543760088930270210" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;Chung cư chuồng cọp vì nỗi lo nạn trộm cắp&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;,trèo tường&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TO9kAjjyiII/AAAAAAAAAw0/ElzqvHWNd1w/s1600/IMG_0778.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TO9kAjjyiII/AAAAAAAAAw0/ElzqvHWNd1w/s400/IMG_0778.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5543759627024500866" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TO9jXY1qFPI/AAAAAAAAAwk/dIZyriBWbeI/s1600/IMG_0779.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TO9jXY1qFPI/AAAAAAAAAwk/dIZyriBWbeI/s400/IMG_0779.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5543758919772017906" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(102, 0, 0);"&gt;Logo nhái hàng theo hàng thể thao cao cấp của Nike&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TO9jFidbKCI/AAAAAAAAAwc/8rax5JHmz2w/s1600/IMG_0780.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TO9jFidbKCI/AAAAAAAAAwc/8rax5JHmz2w/s400/IMG_0780.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5543758613117085730" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TO9hhLIV5YI/AAAAAAAAAwU/oaq7LIangdw/s1600/IMG_0785.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TO9hhLIV5YI/AAAAAAAAAwU/oaq7LIangdw/s400/IMG_0785.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5543756888867726722" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;Khu phố thương mại cao cấp&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TO9gewgHsfI/AAAAAAAAAwM/HeZMAxzdOTk/s1600/IMG_0798.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TO9gewgHsfI/AAAAAAAAAwM/HeZMAxzdOTk/s400/IMG_0798.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5543755747848335858" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TO9gD-16QXI/AAAAAAAAAwE/FA0VxPfJRgw/s1600/IMG_0797.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TO9gD-16QXI/AAAAAAAAAwE/FA0VxPfJRgw/s400/IMG_0797.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5543755287841358194" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(102, 0, 0);"&gt;Chính phủ TQ xây dựng mười mấy cây số chiều dài loại nhà kinh doanh như thế này từ biên giới vào nội địa để cho thuê.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TO9fiYFsffI/AAAAAAAAAv8/gHJfV2U4A9Y/s1600/IMG_0799.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TO9fiYFsffI/AAAAAAAAAv8/gHJfV2U4A9Y/s400/IMG_0799.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5543754710502899186" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TO9fCeCwj7I/AAAAAAAAAv0/U2WpUdbVK7A/s1600/IMG_0830.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TO9fCeCwj7I/AAAAAAAAAv0/U2WpUdbVK7A/s400/IMG_0830.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5543754162345381810" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(102, 0, 0);"&gt;Căn hộ cao cấp nhà nước TQ xây cho thuê,không bán.Người dân không được tự phép xây nhà.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TO9eo4DLvSI/AAAAAAAAAvs/_GRk_5l-zgk/s1600/Hakhau.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 253px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TO9eo4DLvSI/AAAAAAAAAvs/_GRk_5l-zgk/s400/Hakhau.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5543753722649885986" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(102, 0, 0);"&gt;Một góc phố thương mại Hà Khẩu&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TO9dsiCb3BI/AAAAAAAAAvc/UN_OIxMjtYo/s1600/IMG_0841.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TO9dsiCb3BI/AAAAAAAAAvc/UN_OIxMjtYo/s400/IMG_0841.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5543752685949017106" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TO9dLYaoKCI/AAAAAAAAAvM/CaWOfzWUEC8/s1600/IMG_0844.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TO9dLYaoKCI/AAAAAAAAAvM/CaWOfzWUEC8/s400/IMG_0844.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5543752116430448674" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;                                    &lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(102, 0, 0);"&gt;Hàng hoá lũ lượt chờ nhập vào VN.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TO9c15xbnII/AAAAAAAAAvE/_1PlPlTLsIM/s1600/IMG_0848.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TO9c15xbnII/AAAAAAAAAvE/_1PlPlTLsIM/s400/IMG_0848.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5543751747427343490" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-size:130%;" &gt;Để làm giấy thông hành qua cửa khẩu này thông qua dịch vụ tại chỗ mất chừng 100k nhưng tôi phải mất đến 200k vì qua công ty du lịch.Bù lại được một người hướng dẫn qua biên giới.Nói chuyện với người bạn trẻ ấy,tôi hiểu thêm nhiều về vùng biên giới này phía TQ.Khi qua cửa khẩu phía VN thì phải kẹp 10k để làm thủ tục nhanh hơn dù nhìn quanh ngày hôm đó khách qua lại rất vắng vẻ.Qua phía bên TQ thì đừng kẹp tiền vì sẽ bị phạt(?).So sánh mức độ phát triển hai bên cửa khẩu thì TQ có sự vượt trội về mọi mặt.Cửa khẩu mở cửa đên 10h tối.Người dân phía bên VN thường qua cửa khẩu phía TQ mua sắm về đêm.Đúng là bên này có bán đủ loại hàng hoá dịch vụ ở các phố thương mại.Còn dân buôn lậu vượt sông để lấy hàng,nếu bị phía TQ phát hiện nhưng là dân địa phương thì sẽ bỏ qua!&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-6578657469279476931?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/6578657469279476931/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=6578657469279476931&amp;isPopup=true' title='8 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/6578657469279476931'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/6578657469279476931'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2010/11/ha-khau.html' title='Hà Khẩu.'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TO9sX_5zp8I/AAAAAAAAAxc/IvYoicg9Sgo/s72-c/IMG_0819.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-1772852612287121389</id><published>2010-11-24T10:00:00.009+07:00</published><updated>2010-11-24T21:26:48.551+07:00</updated><title type='text'>SaPa mù sương.</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TOyjwpHmzvI/AAAAAAAAAu8/uYPllJGj4H0/s1600/IMG_0709.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TOyjwpHmzvI/AAAAAAAAAu8/uYPllJGj4H0/s400/IMG_0709.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5542985297453043442" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TOyEtpWk6UI/AAAAAAAAAu0/JcZb4WnM1eU/s1600/IMG_0665.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TOyEtpWk6UI/AAAAAAAAAu0/JcZb4WnM1eU/s400/IMG_0665.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5542951161115765058" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TOyEh2plI-I/AAAAAAAAAus/Z67LC3hozPc/s1600/IMG_0699.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 300px; height: 400px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TOyEh2plI-I/AAAAAAAAAus/Z67LC3hozPc/s400/IMG_0699.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5542950958526702562" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TOyA91Vol3I/AAAAAAAAAuk/J53MTGkvyBU/s1600/IMG_0724.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TOyA91Vol3I/AAAAAAAAAuk/J53MTGkvyBU/s400/IMG_0724.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5542947041164433266" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TOyAimOeAGI/AAAAAAAAAuc/fBMe7xYsAP4/s1600/IMG_0749.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TOyAimOeAGI/AAAAAAAAAuc/fBMe7xYsAP4/s400/IMG_0749.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5542946573251379298" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TOyAM1WrL-I/AAAAAAAAAuU/4nwSmaVFudo/s1600/IMG_0727.jpg"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102); font-weight: bold;font-size:130%;" &gt;Lần này lên Sapa chỉ có 1 đêm thôi.Dạo phố lên cổng trời coi thử Sapa thay đổi ra sao?Cách đây hơn 10 năm đã từng theo chân người Nhật chinh phục đỉnh Phansipan.Khi đó Sapa còn rất hoang sơ.Nay thì hoàn toàn thay đổi.Tuy thế vẫn yêu mến thành phố sương mù này.Đêm lạnh khó ngủ.Lang thang trên phố mua chai rượu Bắc Hà,nhâm nhi với các món nướng đủ loại trong cái lạnh giá đã đem lại cái cảm giác đặc biệt khó tả.Cảm giác bình yên lạ lùng.Mùa này không có rượu thì rất khó ngủ-Một người bạn ở Sapa nói thế.Người đó nói với tôi vừa uống 1L với món Thắng cố nổi tiếng vùng biên giới này.Sapa một ngày đôi khi có tới 4 mùa.Càng về khuya càng buốt.Một trải nghiệm nên có trong đời người!&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-1772852612287121389?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/1772852612287121389/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=1772852612287121389&amp;isPopup=true' title='6 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/1772852612287121389'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/1772852612287121389'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2010/11/sapa-mu-suong.html' title='SaPa mù sương.'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TOyjwpHmzvI/AAAAAAAAAu8/uYPllJGj4H0/s72-c/IMG_0709.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-967782396505856435</id><published>2010-11-23T17:46:00.006+07:00</published><updated>2010-11-23T17:55:53.361+07:00</updated><title type='text'>Nhậu ở Hà Nội!</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TOudUDWJ83I/AAAAAAAAAuM/D4lnRU9t134/s1600/IMG_0937.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TOudUDWJ83I/AAAAAAAAAuM/D4lnRU9t134/s400/IMG_0937.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5542696734230705010" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TOudBNmz5SI/AAAAAAAAAuE/xP1S8NbElVc/s1600/IMG_0934.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TOudBNmz5SI/AAAAAAAAAuE/xP1S8NbElVc/s400/IMG_0934.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5542696410567402786" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TOucxfXIvuI/AAAAAAAAAt8/_3Hdm4mdP90/s1600/IMG_0932.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TOucxfXIvuI/AAAAAAAAAt8/_3Hdm4mdP90/s400/IMG_0932.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5542696140455591650" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TOubtV1YNnI/AAAAAAAAAt0/RWctJmCyyvI/s1600/IMG_0616.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TOubtV1YNnI/AAAAAAAAAt0/RWctJmCyyvI/s400/IMG_0616.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5542694969666975346" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-967782396505856435?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/967782396505856435/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=967782396505856435&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/967782396505856435'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/967782396505856435'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2010/11/nhau-o-ha-noi.html' title='Nhậu ở Hà Nội!'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TOudUDWJ83I/AAAAAAAAAuM/D4lnRU9t134/s72-c/IMG_0937.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-4161498355190582310</id><published>2010-11-14T11:42:00.003+07:00</published><updated>2010-11-14T12:04:04.853+07:00</updated><title type='text'>Kết bạn.</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TN9th4y9vyI/AAAAAAAAAts/R0HdIMrWaWQ/s1600/friendship.png"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 349px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TN9th4y9vyI/AAAAAAAAAts/R0HdIMrWaWQ/s400/friendship.png" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5539266495638257442" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 255);font-size:130%;" &gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;1.Nếu như chỉ kết bạn với những người gần giống mình thì sẽ thấy khô khan và dễ nhàm chán.Nhớ rằng:muốn thành công thì phải hiểu con người.Nếu chỉ thông qua đám bạn nhỏ để hiểu tất cả mọi người thì như đang đọc một cuốn sách mỏng để hiểu về thế giới chung quanh.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;2.Có những người bạn khác nhau sẽ đem lại cho bạn niềm vui khôn cùng bởi sự đa dạng mới mẻ luôn chứa nhiều sức sống.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;3.Những người có tư tưởng hẹp hòi thì tương lai không sáng sủa mấy.Kết giao với những người khác quan điểm bắt buộc chúng ta tin tưởng họ là những người có tiềm lực.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;4.Nên kết bạn với những người có ý chí vươn lên trong khó khăn.Những người luôn hỏi bạn:"Nhà to hay nhỏ,biệt thự hay chung cư,sở hữu các vật dụng nào?" mà không trao đổi tư tưởng với bạn thì đó là những người hẹp hòi,tầm nhìn hẹp.Nên tránh xa.Người có ý chí vươn lên sẽ đưa ra các ý kiến tích cực cho kế hoạch của bạn.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-4161498355190582310?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/4161498355190582310/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=4161498355190582310&amp;isPopup=true' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/4161498355190582310'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/4161498355190582310'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2010/11/ket-ban.html' title='Kết bạn.'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TN9th4y9vyI/AAAAAAAAAts/R0HdIMrWaWQ/s72-c/friendship.png' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-7675261317271518818</id><published>2010-11-12T14:31:00.004+07:00</published><updated>2010-11-12T17:11:41.192+07:00</updated><title type='text'>Tửu Ca.</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TNzx1ohIr9I/AAAAAAAAAtk/V5CZ8dDgYgE/s1600/Beer_Picture.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 287px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TNzx1ohIr9I/AAAAAAAAAtk/V5CZ8dDgYgE/s400/Beer_Picture.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5538567545470627794" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 102, 0); font-weight: bold;font-size:180%;" &gt;PHỒN TỬU CA&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 102, 0);font-size:130%;" &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 102, 0); font-weight: bold;font-size:78%;" &gt;&lt;span style="color: rgb(204, 0, 0);"&gt; ĐẶNG NHƯ PHỒN&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 102, 0);font-size:130%;" &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 102, 0);font-size:130%;" &gt;&lt;br /&gt;Từng nghe:&lt;br /&gt;Lưu Linh uống rượu mà thành tiên tửu&lt;br /&gt;Lý Bạch vì say mà ôm trăng ngủ dưới đáy sông sâu&lt;br /&gt;Những chuyện đó sử sách có ghi&lt;br /&gt;Là người uống rượu, ít nhiều có biết&lt;br /&gt;Như nước Đại Việt ta&lt;br /&gt;Từ ngàn xưa đã mở lò nấu rượu&lt;br /&gt;Pháp qua còn có thêm Sâm banh&lt;br /&gt;Từ thời Mỹ đến giờ thì rượu bia lủ khủ…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ta với ngươi&lt;br /&gt;Sinh ra gặp thời bia rượu&lt;br /&gt;Lớn lên gặp cảnh quán nhậu mở lan tràn&lt;br /&gt;Ngó con chó chạy loăng quăng ngoài đường, thấy ghét, muốn tới ăn gan&lt;br /&gt;Nghe con gà kêu quang quác trong chuồng, thấy tức, ưng ra cắt cổ&lt;br /&gt;Khá thương thay!&lt;br /&gt;Chó đang kỳ bị dại, tiêm vắc xin vào, sốc chết như chơi…&lt;br /&gt;Não nùng thay!&lt;br /&gt;Gà đợt dịch H5N1, lỡ ăn vô, ngủm ngay củ tỏi…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ta với ngươi&lt;br /&gt;Bình sinh vốn chẳng quen nhau&lt;br /&gt;Nhờ cụng ly mà thành thân thiết&lt;br /&gt;Khi trúng mánh ta mời uống bia&lt;br /&gt;Lúc kẹt tiền thì ta đãi ly rượu&lt;br /&gt;Còn những chuyện tăng hai, tăng ba ở đây không tiện kể&lt;br /&gt;Vậy mà, nay:&lt;br /&gt;Ngươi thấy ta nhạt miệng mà không mời được ly bia&lt;br /&gt;Thấy mồi trên bàn đã hết mà không chịu kêu thêm đĩa nữa&lt;br /&gt;Cầm ly rượu đầy tràn mà cứ nâng lên thả xuống&lt;br /&gt;Thấy ly bia đã nhạt màu mà còn dôộng đá vô&lt;br /&gt;Uống như thế mà bảo là trượng phu…!&lt;br /&gt;Chơi như thế mà kêu là tri kỷ..!&lt;br /&gt;Đó là chưa kể&lt;br /&gt;Những lần ta gọi điện thì ngươi cúp máy chẳng chịu nghe&lt;br /&gt;Cũng chưa tính&lt;br /&gt;Những khi ta ghé nhà thì ngươi núp trong buồng chẳng chịu ra tiếp&lt;br /&gt;Là hoạ sĩ mà không dám rủ bạn bè về nhà nhau, ậc hẳn sợ vợ la..?&lt;br /&gt;Là nhà thơ mà không uống được rượu bia, chắc trong người đang có bệnh...!&lt;br /&gt;Phải nói thêm&lt;br /&gt;Những khi kêu tính tiền thì ngươi giả đò bỏ đi toilet&lt;br /&gt;Càng đáng buồn&lt;br /&gt;Những lần đến lượt cụng ly thì ngươi làm bộ say, lăn ra ngủ gục&lt;br /&gt;Người như thế làm xấu hổ dân chơi&lt;br /&gt;Sống như thế dơ danh bạn nhậu...:))&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thôi&lt;br /&gt;Nói vậy để cho ngươi biết&lt;br /&gt;Nếu giận ngươi thì ta biết nhậu với ai..:)&lt;br /&gt;Kể chuyện cho vui&lt;br /&gt;Chứ uống một mình thì ta cũng chán…&lt;br /&gt;Vậy thì&lt;br /&gt;Ngươi hãy bày ngay cuộc nhậu để chuộc lỗi anh em&lt;br /&gt;Thế nên&lt;br /&gt;Ngươi hãy gọi ngay mấy thùng để nêu cao khí phách&lt;br /&gt;Kể từ nay&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 153);"&gt;Người uống rượu đều là anh em&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 153);"&gt;Trong bàn nhậu đều là huynh đệ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 153);"&gt;Đừng có kẻ nào chơi trò tiểu xảo&lt;/span&gt; &lt;span style="color: rgb(0, 0, 153);"&gt;&lt;br /&gt;Cũng chẳng có ai chơi kiểu ma lanh&lt;/span&gt; &lt;span style="color: rgb(0, 0, 153);"&gt;&lt;br /&gt;Có như thế, cuộc nhậu mới vui&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 153);"&gt;Được như thế, mọi người vui vẻ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 0, 0);font-size:180%;" &gt;&lt;span style="color: rgb(0, 51, 0);"&gt;Xa gần bố cáo!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 0, 0);"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-7675261317271518818?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/7675261317271518818/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=7675261317271518818&amp;isPopup=true' title='5 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/7675261317271518818'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/7675261317271518818'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2010/11/tuu-ca.html' title='Tửu Ca.'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TNzx1ohIr9I/AAAAAAAAAtk/V5CZ8dDgYgE/s72-c/Beer_Picture.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-1835851370372965064</id><published>2010-11-11T08:19:00.008+07:00</published><updated>2010-11-11T14:32:19.651+07:00</updated><title type='text'>Giấc mộng Trung Hoa-Đặng Tiểu Bình</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TNtIrQ_m6VI/AAAAAAAAAtc/iMG7ahEFssY/s1600/DTB1.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 242px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TNtIrQ_m6VI/AAAAAAAAAtc/iMG7ahEFssY/s400/DTB1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5538100074915490130" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TNtIn3_oxJI/AAAAAAAAAtU/flDQvdjoPL0/s1600/DTB2.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 242px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TNtIn3_oxJI/AAAAAAAAAtU/flDQvdjoPL0/s400/DTB2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5538100016665117842" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TNtIiAzbxQI/AAAAAAAAAtM/cqvgBd3lFsE/s1600/DTB3.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 242px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TNtIiAzbxQI/AAAAAAAAAtM/cqvgBd3lFsE/s400/DTB3.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5538099915950638338" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 102); font-weight: bold;font-size:130%;" &gt;&lt;strong&gt;3. Đặng Tiểu Bình: Trí tuệ lớn “giấu mình chờ thời”&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102); font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Trong thời kỳ mới cải cách mở cửa, Đặng Tiểu Bình đã đưa nhân dân  Trung Quốc hướng tới vị trí đứng đầu thế giới, tức là hòa nhập vào thế  giới để lãnh đạo thế giới, khi “giấu mình chờ thời” vẫn làm nên những kỳ  tích. Đặng Tiểu Bình đề ra việc xây dựng trật tự mới chính trị quốc tế  và trật tự mới kinh tế quốc tế, chính là thể hiện toàn bộ việc ông theo  đuổi chiến lược mang tính thế giới, có triển vọng lớn.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102); font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;“Tiểu Bình, chí lớn”: Thiết kế tổng thể đầu tiên đưa&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt; &lt;strong&gt;&lt;em&gt;Trung Quốc tiến tới vị  trí đứng đầu thế giới&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102); font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Tuy trong những phát biểu và sách báo công khai không đề cập tới  những từ ngữ như “Trung Quốc đứng đầu”,“đuổi kịp, vượt qua Mỹ”, nhưng  nguyện vọng lãnh đạo nhân dân Trung Quốc tiến tới vị trí đứng đầu thế  giới của Đặng Tiểu Bình lại mạnh mẽ vô cùng. Trong thời kỳ cải cách mở  cửa, ông đã đưa Trung Quốc hướng tới vị trí đứng đầu với động lực lớn  nhất, tốc độ nhanh nhất, khiến khoảng cách tới vị trí đứng đầu thế giới  của Trung Quốc ngày càng gần. Với tư cách là tổng công trình sư của cuộc  cải cách mở cửa của Trung Quốc, thiết kế tổng thể của Đặng Tiểu Bình  chính là xoay quanh việc xây dựng một cường quốc hiện đại hóa chủ nghĩa  xã hội, tiến hành thiết kế để Trung Quốc trở thành nước đứng đầu thế  giới. Thiết kế tổng thể của Đặng Tiểu Bình là một hệ thống với nội dung  phong phú, trong đó bao gồm: một mục tiêu phấn đấu —- xây dựng một cường  quốc hiện đại hóa chủ nghĩa xã hội, biến Trung Quốc trở thành quốc  gia đứng đầu thế giới; một đường lối cơ bản —- lấy xây dựng kinh tế làm  trung tâm, kiên trì bốn nguyên tắc cơ bản, duy trì cải cách mở cửa; ba  giai đoạn phấn đấu —- ba bước, từ cơm no áo ấm, xã hội khá giả, tới 50  năm đầu thế kỷ 21 thực hiện giấc mơ cường quốc giàu mạnh; một chiến lược  lớn phát triển hòa bình —- giấu mình chờ thời, làm nên kỳ tích.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102); font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;“Cần phải thực hiện cải cách mở cửa Trung Quốc tốt hơn&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt; &lt;strong&gt;&lt;em&gt;Minh Trị Duy Tân của Nhật Bản”&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102); font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Minh Trị Duy Tân của Nhật Bản là một tấm gương cải cách chấn hưng đất  nước. Ngày 24/5/1977, Đặng Tiểu Bình từng nói: “Minh Trị Duy Tân là  công cuộc hiện đại hóa do giai cấp tư sản thực hiện, chúng ta là giai  cấp vô sản có khả năng thực hiện tốt hơn họ. Ngày 15/4/1985, Đặng Tiểu  Bình nhấn mạnh: “Nay chúng ta thực hiện việc mà Trung Quốc vài nghìn năm  qua chưa từng làm. Cuộc cải cách này không chỉảnh hưởng tới Trung Quốc,  mà còn tác động tới thế giới”. Mục tiêu của Đặng Tiểu Bình là thực hiện  sự nghiệp vĩ đại “ảnh hưởng cả thế giới”. Đặng Tiểu Bình cho rằng:  “Cuộc cải cách của chúng ta không chỉ ảnh hưởng ngay tại Trung Quốc, mà  còn là một cuộc thử nghiệm trên phạm vi quốc tế, chúng ta tin tưởng sẽ  thành công. Nếu thành công, thì có thể đem lại một loạt kinh nghiệm cho  sự nghiệp chủ nghĩa xã hội trên toàn thế giới và các nước kém phát  triển. Đương nhiên, không phải đem kinh nghiệm này gán cho nước  khác. Ngày 7/4/1990, tại cuộc tọa đàm “Chấn hưng dân tộc Trung Hoa” lần  thứ nhất, Đặng Tiểu Bình đã có phát biểu quan trọng: “Sau Hội nghị trung  ương 3 khóa 11, chúng ta tập trung lực lượng thực hiện bốn hiện đại  hóa, tập trung chấn hưng dân tộc Trung Hoa. Trong một thời gian không  dài, Cộng hòa nhân dân Trung Hoa sẽ trở thành một nước lớn kinh tế, hiện  nay Trung Quốc đã trở thành một nước lớn chính trị. Cộng hòa nhân dân  Trung Hoa đã có chiếc ghế tại Liên Hợp Quốc. Người Trung Quốc cần phấn  khởi lên. Đại lục nay đã có nền tảng tương đối. Chúng ta vẫn còn vài  chục triệu đồng bào yêu nước ở nước ngoài, họ hy vọng Trung Quốc  cường thịnh phát triển, đây là điều có một không hai. Chúng ta cần tận  dụng cơ hội đưa Trung Quốc phát triển. Thế kỷ tới, Trung Quốc rất có  triển vọng”. Tôn Trung Sơn khi thành lập “Hưng Trung Hội”, đã đề xuất  phải “chấn hưng Trung Hoa”, chính là muốn “sánh cùng Âu Mỹ”, muốn giành  lại vị trí đứng đầu thế giới. Đặng Tiểu Bình nhấn mạnh việc chấn hưng  dân tộc Trung Hoa cũng là muốn thực hiện việc giành địa vị đứng đầu thế  giới của Trung Quốc. Ý nghĩa của việc chấn hưng Trung Hoa chính là  giành vị trí đứng đầu thế giới; và việc thực hiện phục hưng vĩ đại chính  là Trung Quốc cần phải một lần nữa trở thành nước đứng đầu thế giới.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102); font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Chiến lược “ba bước”: Tiếp cận vị trí đứng đầu thế giới&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102); font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Việc Trung Quốc hướng tới vị trí đứng đầu thế giới sẽ phải có quá  trình như thế nào? Trong thập niên 80 của thế kỷ 20, Đặng Tiểu Bình từng  đề xuất thực hiện “chiến lược ba bước” với thời gian 70 năm, đến khi kỷ  niệm 100 năm dựng nước, thực hiện mục tiêu chiến lược của Trung Quốc.  Bước thứ nhất cần 10 năm để đạt được mức sống ăn no mặc ấm, bước thứ hai  cần 10 năm để đạt được mức khấm khá, bước thứ ba cần 50 năm trong thế  kỷ 21 để thực hiện mục tiêu vĩ đại chấn hưng dân tộc. Đặng Tiểu Bình là  một người theo chủ nghĩa hiện thực và cũng là một người theo chủ nghĩa  lý tưởng, lời dặn dò cuối cùng của ông cũng khích lệ nhân dân: “Từ  nay đến giữa thế kỷ sau, sẽ là thời kỳ rất gấp gáp, chúng ta cần chăm  chỉ làm việc. Trên vai chúng ta mang gánh nặng, trách nhiệm lớn!”. Đặng  Tiểu Bình ám chỉ thế kỷ 21 chính là thời kỳ này, vậy tại sao lại là thời  kỳ cực kỳ gấp rút? Bởi đây chính là thời kỳ Trung Quốc hướng tới vị trí  đứng đầu thế giới.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102); font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;4. Thế giới dự đoán về Trung Quốc&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102); font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Sự phát triển của Trung Quốc ảnh hưởng đến tương lai của thế giới.  Các chính trị gia, chuyên gia, thậm chí người dân của một số nước lớn  trên thế giới đều thích dự đoán về tương lai của Trung Quốc và đã hình  thành nên một số nhận thức chung cơ bản.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102); font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Người Nhật Bản: “Nhật Bản nhỏ hơn Trung Quốc”&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;“Làm  thế nào chung sống được với nước láng giềng khổng lồ Trung Quốc?” Đây  là vấn đề được thảo luận và tranh luận rộng rãi trong các giới của Nhật  Bản trong những năm gần đây. Nhật Bản nên xây dựng cách nhìn nhận Trung  Quốc như thế nào? Quan điểm của học giả Ohmae Kenichi – vốn được gọi là  “cha đẻ của chiến lược Nhật Bản” được coi là mang tính tiêu biểu.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102); font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Năm 2009, trong các diễn văn và bài viết của mình, Ohmae Kenichi đã  nhiều lần nói: “Trước năm 2055, quy mô kinh tế Trung Quốc sẽ gấp 10 lần  Nhật Bản”, Nhật Bản phải thích ứng lại với tình trạng sức mạnh của Nhật  Bản chỉ bằng 10% của Trung Quốc, Nhật Bản phải có nhận thức đúng đắn về  quy mô của nước láng giềng Trung Quốc. Nhìn vào lịch sử 2000 năm trước  đây, quy mô sức mạnh của Nhật Bản luôn chỉ bằng 10% của Trung Quốc, từ  sau Minh Trị Duy Tân mới có sự thay đổi, hiện nay chỉ là quay trở lại  mối quan hệ tỉ lệ trước đây. Nhật Bản cần phải chấp nhận hiện thực “Nhật  Bản nhỏ hơn Trung Quốc”, phải là một quốc gia “nhỏ mà mạnh”. Thị trường  khổng lồ Trung Quốc là cơ hội kinh doanh lớn của Nhật Bản. Điều then  chốt để các xí nghiệp Nhật Bản thành công là liệu có ôm được Trung Quốc  vào lòng hay không? Ví dụ trong việc xây dựng đường cao tốc, đường cao  tốc của Nhật Bản tổng cộng dài 9000km, trong khi đó chỉ riêng một năm  Trung Quốc đã xây dựng 8000km đường. Trong mười mấy năm gần đây, Ohmae  Kenichi đã thường xuyên đi lại giữa Nhật Bản và Trung Quốc, hiện nay  định kỳ mỗi năm đến Trung Quốc 8 lần. Ông nói hiện nay nghiên cứu thế  giới không thể không nghiên cứu Trung Quốc. Ông cho rằng sau cuộc khủng  hoảng tài chính hiện nay, Mỹ đã trở thành nước không còn phong độ và tư  cách lãnh đạo. Trong cuốn sách “Nước Mỹ: tạm biệt!”, ông đưa ra 3 “liều  thuốc” cho nước Mỹ: thứ nhất, phải xin lỗi toàn thế giới,thừa nhận những  sai lầm lớn đã phạm phải trong 8 năm qua gồm tiến công Ápganixtan, chiếm  lĩnh Irắc, làm xảy ra cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu; thứ hai, trở  thành một phần tử của thế giới, hiệp thương để làm việc, không được thực  hiện bá quyền; thứ ba, từ bỏ chiến tranh. Nhật Bản luôn hiểu rõ bản  thân mình, khả năng thích ứng của Nhật Bản đối với sự thay đổi của cục  diện thế giới được biểu hiện ở chỗ Nhật Bản với hơn 100 năm “thoát Á  nhập Âu”,hiện nay lại cao giọng phải “thân Mỹ nhập Á”, “thoát Âu  nhập Á”. Các chính trị gia thế hệ mới của Nhật Bản cho rằng thế giới  hiện nay đang phát triển theo hướng hai cực hóa giữa Mỹ và Trung Quốc.  Nhật Bản phải trở thành cầu nối ở khu vực Thái Bình Dương, phát huy tác  dụng là cầu nối giữa Mỹ và Trung Quốc. Nhật Bản phải thay đổi chính sách  ngoại giao ”theo đuôi Mỹ”. Trong nửa đầu năm 2009, tỷ trọng mậu  dịch của Nhật Bản đối với Trung Quốc là 20,4%, còn tỷ trọng mậu dịch đối  với Mỹ là 13,7%. Trong khi đó trong năm 1990, tỷ trọng mậu dịch đối với  Mỹ là 27,4%, còn tỷ trọng mậu dịch đối với Trung Quốc là 3,5%. Đây cũng  là lần đầu tiên kể từ sau Chiến tranh thế giới thứ hai, tỷ trọng mậu  dịch của Nhật Bản đối với Trung Quốc vượt trên 20%, còn tỷ trọng mậu  dịch đối với châu Á của Nhật Bản cũng vượt trên 50%. Nhật Bản đã hình  thành chỗ dựa mậu dịch ở châu Á lấy Trung Quốc làm trung tâm.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102); font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Người Mỹ: “Phương án Bắc Kinh” có thể thay thế sự&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt; &lt;strong&gt;&lt;em&gt;“Đồng thuận Oasinhtơn”&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102); font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Người Mỹ rất nhạy cảm với việc Trung Quốc vươn tới trở thành nước  “đứng đầu thế giới”, và đã dự đoán điều này cách đây 20 năm. Năm 1987,  học giả Mỹ Paul Kennedy đã đưa ra 3 dựa đoán lớn đối với cục diện chính  trị thế giới: Thứ nhất, trong tương lai gần đây sẽ không có bất kỳ nước  nào có thể tham gia vào nhóm “5 nước chính trị hàng đầu” gồm Mỹ,  Liên Xô, Trung Quốc, Nhật Bản và Liên minh châu Âu. (Henry Kissinger thì  cho rằng có thể cộng thêm Ấn Độ, trở thành nhóm “6 nước chính trị hàng  đầu”), những nước này sẽ là những nước lớn cuối cùng. Thứ hai, sự cân  bằng của lực lượng sản xuất thế giới trên một số mặt nào đó đã từ Liên  Xô, Mỹ và EU ngả sang một cách có lợi cho Nhật Bản và Trung Quốc. Tuy  Trung Quốc còn lạc hậu, nhưng sẽ phát triển rất nhanh. Thứ ba, Trung  Quốc trải qua một sự phấn đấu lâu dài gian khổ, các nhà lãnh đạo hiện  nay của họ xem ra đang thực hiện một chiến lược to lớn với tư tưởng nhất  quán và tầm nhìn xa trông rộng, về mặt này họ sẽ vượt lên Mátxcơva,  Oasinhtơn và Tôkyô, Tây Âu thì không cần nói đến. Cách đây mười mấy năm,  Brzezinski đã từng dự đoán: ”Hơn 20 năm sau, Trung Quốc sẽ trở thành  một nước lớn mang tính toàn cầu, thực lực của nước này đại thể ngang  bằng với Mỹ và châu Âu”. Trong “Kế hoạch năm 2020″ mà Ủy ban tình báo  quốc gia Mỹ trình Nhà Trắng đã viết: “Sự trỗi dậy của Trung Quốc là điều  không thể tránh khỏi giống như sự xuất hiện của nước Đức trong thế kỷ  19 và nước Mỹ trong thế kỷ 20″.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102); font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Goldman Sachs dự đoán đến năm 2027 quy mô kinh tế của Trung Quốc sẽ  vượt Mỹ, đến năm 2050 sẽ gấp đôi Mỹ. Trong bài “Sự trỗi dậy của Trung  Quốc” đăng trên quý san số 3 của tạp chí “Chính sách thế giới” của Mỹ đã  viết: “Đến năm 2033, trong trật tự kinh tế thế giới, không còn nghi ngờ  gì nữa, Trung Quốc có thể đứng đầu, Mỹ tụt xuống hàng thứ hai…Chúng tôi  hy vọng Chính phủ và nhân dân Mỹ có thể bắt đầu suy nghĩ về bước ngoặt  của sự phân chia này mang ý nghĩa gì và suy nghĩ đến phương thức đối  phó…Cùng với sự chuyển dịch của thời gian và sự xuất hiện vấn đề kinh tế  tăng trưởng và phát triển, chúng ta sẽ nghe thấy nhiều hơn câu nói  phương án Bắc Kinh, chứ không phải là sự Đồng thuận Oasinhtơn”.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102); font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Người Anh: “Trung tâm thế giới chuyển sang phía Đông”&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102); font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Cuốn sách “Khi Trung Quốc thống trị thiên hạ: sự trỗi dậy của vương  quốc trung nguyên và sự cáo chung của thế giới phương Tây” đã làm chấn  động phương Tây. Tác giả cuốn sách, học giả người Anh Marin Jacques đã  nói: “Đối với Mỹ mà nói, nước này sẽ dần dần trở thành một nước lớn  không còn giữ được địa vị độc tôn, sẽ là một quá trình đau khổ. Mỹ  cần phải học cách nhìn thẳng và thích ứng với sự suy thoái của mình… Sự  lựa chọn xấu nhất của Mỹ là tìm cách kiềm chế Trung Quốc, nó sẽ khiến  cho thế giới lại sa lầy vào vũng bùn của chiến tranh lạnh, cuộc chiến  tranh lạnh mới chỉ càng làm cho địa vị của Mỹ suy giảm nhanh. Đối với  toàn bộ thế giới phương Tây, sự trỗi dậy của Trung Quốc sẽ làm tăng thêm  tình cảm mất mát của thế giới phương Tây. Phương Tây đang bước vào giai  đoạn tự thích ứng một cách lâu dài và đau khổ…. Tôi muốn vỗ tay để  Trung Quốc trỗi dậy trở thành lực lượng lãnh đạo thế giới. Sự trỗi dậy  của Trung Quốc không chỉ làm thay đổi cục diện kinh tế thế giới, mà còn  làm thay đổi phương thức sống và tư duy của chúng ta. Sự trỗi dậy của  Trung Quốc dự báo một thời đại mới sẽ đến… Đến nửa sau thế kỷ 21,  Trung Quốc rất có thể trở thành quốc gia hùng mạnh nhất thế giới, cộng  đồng quốc tế sẽ nảy sinh thay đổi to lớn. Bắc Kinh sẽ trở thành đô hội  của thế giới. Thượng Hải cũng thay thế New York trở thành trung tâm kinh  tế tài chính quốc tế.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102); font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Các phóng viên tờ “The Guardian” của Anh trong chuyên mục của mình đã  dự đoán: “Sự thay đổi của Trung Quốc đã khiến trung tâm thế giới chuyển  sang phía Đông, thế kỷ 21 sẽ hoàn toàn khác với hai thế kỷ trước, quyền  lực không còn nằm trong tay Mỹ và châu Âu”.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102); font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Trong cuốn “Biểu hiện lâu dài của kinh tế Trung Quốc”, nhà kinh tế  học Anh Augus Maddison đã dự đoán, đến năm 2015, Trung Quốc có thể trở  thành nền kinh tế lớn nhất thế giới.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102); font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Tháng 5/2008, Trung tâm cải cách châu Âu của Anh đã công bố báo cáo  chỉ rõ: Trung tâm quyền lực thế giới đang di chuyển sang phía Đông. Đến  năm 2020, quy mô kinh tế của Mỹ, châu Âu và Trung Quốc sẽ ngang nhau,  GDP của mỗi nước sẽ chiếm khoảng 20% tổng GDP toàn cầu.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102); font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Bản báo cáo “Triển vọng thế giới năm 2008″ của tạp chí ”The  Economist” của Anh đã nêu rõ, năm 2008 sẽ là năm đầu tiên nền chính trị  kinh tế toàn cầu sẽ “thoát Mỹ nhập Trung”, tức là năm “trật tự thế giới  do Mỹ làm chủ đạo chuyển sang trật tự thế giới do Trung Quốc làm chủ  đạo”.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102); font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Các nhà kinh tế toàn cầu: Việc vượt lên không có gì phải &lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;hoài nghi, chỉ là vấn đề thời gian.&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102); font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Bắt đầu từ tháng 6 năm 2009, tờ “Thời báo hoàn cầu” (của Nhân dân  nhật báo Trung Quốc) đã tiến hành cuộc thăm dò dư luận trong hai tháng,  phỏng vấn 85 nhà kinh tế trên toàn cầu, trong đó có 80 nhà kinh tế đã  tham gia trả lời. Nội dung chủ yếu của cuộc điều tra liên quan đến ba  vấn đề:&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102); font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Thứ nhất, cần mấy năm để khôi phục lại nền kinh tế thế giới ở mức  trước khi xảy ra khủng hoảng tài chính? Thứ hai, thể kinh tế hay quốc  gia nào sẽ phục hồi đầu tiên trong cuộc khủng hoảng này? Thứ ba, cần bao  nhiêu năm để tổng lượng kinh tế Trung Quốc vượt Mỹ?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102); font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Kết quả điều tra cho thấy: có 51 người, tức chiếm đa số, cho rằng  phải mất từ 3-5 năm thì nền kinh tế thế giới mới đạt mức trước khi xảy  ra khủng hoảng, có 19 người cho rằng phải mất từ 1-2 năm, có 9 người cho  rằng phải mất 5 năm. Có 66 học giả cho rằng Trung Quốc sẽ đi đầu trong  việc khôi phục lại từ trong cuộc khủng hoảng, có 10 người cho là Mỹ sẽ  đi đầu, có 3 người cho là một thể kinh tế khác và 1 người cho là  một quốc gia khác. Về vấn đề cuối cùng, có 18 người cho rằng phải mất 10  năm thì tổng lượng kinh tế của Trung Quốc sẽ vượt Mỹ, chiếm 23%; có 37  người cho rằng phải mất 20 năm, chiếm 46%; có 14 người cho rằng phải mất  30 năm, chiếm 17%; có 6 người cho rằng phải mất thời gian dài hơn và có  2 người cho rằng không bao giờ vượt được. Tham gia điều tra có 17 học  giả Mỹ, chiếm tỷ lệ đông nhất về số người tham gia của một quốc gia. Các  học giả Mỹ phản ứng gay gắt nhất về việc dự báo tổng lượng kinh tế  Trung Quốc vượt Mỹ, đa số các học giả Mỹ cho rằng phải mất trên 30 năm  thì tổng lượng kinh tế của Trung Quốc mới vượt được Mỹ.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102); font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Kết quả điều tra đã cho thấy ba vấn đề mang tính khuynh hướng: thứ  nhất, việc tổng lượng kinh tế Trung Quốc vượt Mỹ đã trở thành nhận thức  chung của các chuyên gia, 78 trong số 80 chuyên gia đã cho là như vậy;  thứ hai, có 37 người cho rằng phải mất 20 năm tổng lượng kinh tế Trung  Quốc mới vượt Mỹ, đây là cách nhìn nhận chính; thứ ba, cho rằng tổng  lượng kinh tế Trung Quốc vượt Mỹ sẽ dẫn tới việc bố trí lại trật tự thế  giới.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(0, 0, 102); font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;(Lưu Minh Phúc-nguồn ttxvh)&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-1835851370372965064?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/1835851370372965064/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=1835851370372965064&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/1835851370372965064'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/1835851370372965064'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://quangdong311.blogspot.com/2010/11/giac-mong-trung-hoa-ang-tieu-binh.html' title='Giấc mộng Trung Hoa-Đặng Tiểu Bình'/><author><name>Quang Đông</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03146134976395458360</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://2.bp.blogspot.com/-sQyw1NsoBv8/TleSEFQgdpI/AAAAAAAABDs/U-aHxfnvD3s/s220/DONGSMB.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_wJoRxxrLQQ4/TNtIrQ_m6VI/AAAAAAAAAtc/iMG7ahEFssY/s72-c/DTB1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5410794870665431552.post-3151775622088871777</id><published>2010-11-10T10:02:00.002+07:00</published><updated>2010-11-10T10:06:13.860+07:00</updated><title type='text'>Đồng chí</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://www.ngoinhachung.net/home/wp-content/uploads/2010/11/tongthongnga21.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 473px; height: 313px;" src="http://www.ngoinhachung.net/home/wp-content/uploads/2010/11/tongthongnga21.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;p style="text-align: justify; font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;color:blue;"  &gt;Tổng  thống LB Nga Dmitry Medvedev trong khuôn khổ chuyến đi thăm Việt Nam đã  tiến hành một loạt các cuộc hội đàm song phương, gặp gỡ với tổng bí thư  UB Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam Nông Đức Mạnh. Người đứng đầu UB  TW Đảng CS Việt Nam đã gọi chuyến đi thăm của tổng thống Nga là sự kiện  rất quan trọng và bày tỏ tin tưởng rằng, nó sẽ mở ra một giai đoạn mới  trong sự hợp tác của hai nước.&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify; font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;Trước khi bắt đầu hội đàm Nông Đức Mạnh đã hỏi Medvedev, liệu có thể xưng hô với tổng thống bằng “&lt;span style="color:red;"&gt;đồng chí&lt;/span&gt;” được không, và tổng thống đã trả lời chấp thuận. Phiên dịch viên khi dịch lời mở đầu của Nông Đức Mạnh, đã thốt lên: “&lt;span style="color:red;"&gt;Kính thưa ngài tổng thống Liên bang Nga&lt;/span&gt;”. “&lt;span style="color:red;"&gt;Đồng chí&lt;/span&gt;” chứ, - Medvedev cười và chỉnh sửa.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify; font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;“&lt;span style="color:red;"&gt;Tôi rất vui mừng chào đón đồng chí tổng thống Liên bang Nga, và cũng như tất cả các đồng chí – thành viên của đoàn Nga&lt;/span&gt;”, - Nông Đức Mạnh nói.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify; font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;Medvedev, đến lượt mình, đã giữ hình thức xưng hô này trong suốt thời gian trao đổi. “&lt;span style="color:red;"&gt;Kính thưa đồng chí, tổng bí thư của ủy ban trung ương đảng CS Việt Nam&lt;/span&gt;”, - Medvedev bắt đầu lời mở đầu của mình.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify; font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;Người  đứng đầu quốc gia Nga nhận xét rằng, các quan hệ tin cậy lẫn nhau liên  kết Nga và Việt Nam, và bày tỏ tin tưởng rằng, những&lt;span&gt;  &lt;/span&gt;kết quả của chuyến đi thăm này&lt;span&gt;  &lt;/span&gt;sẽ “&lt;span style="color:red;"&gt;rất tích cực&lt;/span&gt;”.-&lt;span style="color:blue;"&gt;Kichbu&lt;/span&gt;-&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:16pt;"  &gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410794870665431552-3151775622088871777?l=quangdong311.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://quangdong311.blogspot.com/feeds/3151775622088871777/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5410794870665431552&amp;postID=3151775622088871777&amp;isPopup=true' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5410794870665431552/posts/default/3151775622088871777'/><link rel='self' type='application/atom+xml
